(photo of Poro -Under Creative Common License)
Cũng phải nghĩ một lúc xem có nên viết không rồi thì cái tay nó không chịu được nên cứ thế là viết. Nhưng mà nhớ trong đầu rằng chuyện của người ta luôn chỉ có người ta mới biết tỏ ngọn ngành, mình đứng ngoài đừng có kết luận quàng xiên. Thế nên, đây là ý kiến của bản thân mình. Và mình không thích. Đã không thích một lần rồi, và nay lại không thích tiếp lần 2.
Câu chuyện xuất phát từ cách đây 1 tuần, lơ ngơ thế nào đó lại nhảy vào một cái blog đọc một bài về một bạn sung sướng. Sướng vì trúng 100K khi tham gia search trên xalo. Tôi lẩm bẩm “Nếu mà bài viết này thật thì xalo quả là thành công, mà bài viết này không thật thì PR cũng hay!”.
Thế rồi hôm nay cuối tuần rảnh mới ngồi nghĩ lại, đi search lòng vòng về Chìa khóa vàng + xalo thì thấy thất vọng quá :

—–
—
—
—

Tạm thế là đủ rồi. Có work hay không thì mọi người cũng có thể nhìn thấy comment trên fake blog tức giận ra sao. Mấy cái bài trên forum được search bằng xalo luôn. Từ trước tới giờ vẫn không thích fake blog và cũng có bài về vụ này rồi, thế nhưng xin dẫn lời Đức Trí trên báo TTVH cuối tuần ngày 26/12/2008 :
PV : Loại bài hát thiên về giải trí và những bài hát thuộc loại “nhạc thị trường” có chỗ đứng thế nào trong bài hát Việt?
Đức Trí : Trước hết, đối với tôi, không có bài hát thị trường hay không thị trường mà chỉ có ca khúc hay và ca khúc không hay thôi. Vì từ thời Schubert viết ca khúc là ông ta đã hướng đến người nghe thuộc giới bình dân (trước đó chỉ có tác phẩm khí nhạc), và ca khúc không phải dành cho giới hàn lâm…





Recent Comments