(picture of Today is a good day – Under Creative Common License)
Tôi nhớ cách đây 2-3 năm, cô bạn làm quản lý nhãn hàng cho một nhãn kem đánh răng có kể cho tôi nghe rằng nhóm của cô ấy có làm một nghiên cứu về việc có nên đóng gói kem đánh răng theo kiểu daily pack không(gói nhỏ dùng một lần hoặc vài lần trong ngày). Nhãn hàng của cô đã thực hiện thành công việc này ở một vài nước Đông Nam Á khác. Tuy vậy, kết quả nghiên cứu cho thấy rằng có vẻ như việc đóng gói kem đánh răng kiểu như vậy ở Việt Nam sẽ không thành công, bởi người Việt Nam được trả lương theo tháng (chứ không phải theo ngày) và có xu hướng mua nhiều (tuýp to) để được giảm giá.
Cô bạn đó có lẽ là người đầu tiên dạy cho tôi biết chắc chắn rằng làm marketing là phải nghiên cứu thị trường trước khi tung ra sản phẩm. Nghiên cứu thị trường có rất nhiều cách khác nhau và nói chung đều đi tới việc tìm ra khách hàng mục tiêu và những con số liên quan tới khách hàng mục tiêu, xác định xem thị trường to hay bé, có đáng để làm hay không. Nhìn chung lý thuyết là vậy và tôi cũng chưa thực hiện một cuộc nghiên cứu thị trường thực sự bài bản nào.
Nhà kinh tế học người Ý, Vilfredo Pareto (1848-1923) đã đưa ra một quy luật khá đẹp với hai con số 80-20. Quy luật này có thể áp dụng cho nhiều trường hợp, ví dụ như 80% số tiền một đất nước có nằm trong 20% dân số của đất nước đó cho đến việc Microsoft nói rằng, nếu bạn chỉ cần fix 20% các lỗi nặng nhất thì sẽ có tới 80% người sử dụng cảm thấy hệ thống của bạn không còn có lỗi gì nữa.
Đó dường như là một tỷ lệ vàng để mọi người nhẩm tính trong những lần nghiên cứu thị trường và đưa ra targeted group của mình. Thế nhưng, Jacob Nielsen vào tháng 9/2006 lại đưa ra một vài con số khác và những con số này cũng rất đẹp (!), đó là 90-9-1.

Những con số này có vẻ đặc biệt thích hợp với môi trường online, với cộng đồng online khi có 90% số người trong cộng đồng là thụ động (chẳng làm gì, chỉ đọc và … cười), 9% có vẻ ít thụ động hơn (họ vẫn cười…và thi thoảng họ viết), 1% là cực kỳ năng nổ (họ viết và viết). Trong bài viết “Who Writes Wikipedia” của mình (một bài viết thực sự hay), Aaron Swartz đã đưa ra thống kê là có tới 50% bài viết được 0.7% tổng số người sử dụng của Wikipedia thực hiện và 2% tổng số người sử dụng của Wikipedia thực hiện tới 73.4% công việc.
Có vẻ như công thức này mỹ mãn nhỉ?
Ngày hôm qua, Anh Hùng làm tôi có tí xấu hổ khi trêu rằng bài viết này sẽ là high-level post. Có lẽ đây chỉ là một vài con số khẳng định thêm cho hai bài viết mới nhất của Hùng, “A big fish in a small pond” và “Start-ups 2.0 : one, or noone” và một vài bài viết gần đây mà tôi thấy trên mạng. Từ 80-20 tới 90-9-1 đã cho thấy công thức càng ngày có nhiều thành phần tham gia hơn và số lượng người “chăm chỉ” ngày càng ít dần (j/k) (từ 20% xuống 10% (9+1) hoặc thậm chí là 1%).
Quay lại với cô bạn của tôi, đáng nhẽ ra tôi phải hỏi câu hỏi “Thế tại sao dầu gội đầu và sữa tắm lại pack được trong gói nhỏ? Research đã tính tới điều này chưa?”
David Armano vừa viết một bài rất hay về Focus Group, một kỹ thuật hay được sử dụng trong việc nghiên cứu thị trường. David nói rằng nếu như sử dụng Focus Group (một kỹ thuật thực hiện phỏng vấn với một nhóm nhỏ được coi là đại diện cho người tiêu dùng đối với sản phẩm sắp tung) cho Twitter hoặc các ứng dụng đang nổi lên của Facebook, liệu những ứng dụng này có được ra đời hay không?
Cuối cùng, Brian Solis cũng đưa ra một sơ đồ khá hay (mà tôi đã in ra và treo ở bàn làm việc – mặc dù chưa biết làm gì với nó). Những con số trong sơ đồ này thì lại… chẳng đẹp tí nào.

Kết luận, đừng quá dựa dẫm vào những con số trong công thức. Bởi vì, ai cũng có cái lý của mình, và nếu bạn cứ khăng khăng bạn chỉ tin một ai đó, vậy hãy chỉ ra cho tôi biết có thật người đó đúng trong mọi trường hợp hay không? Tốt nhất, hãy tin vào số 100, bởi tổng của mọi con số trong các công thức tôi mới nói ở trên đều là 100 (j/k).
No related posts.
Related posts brought to you by Yet Another Related Posts Plugin.

