Thời phải thế, thế thời phải thế

Tôi vẫn luôn thấy hấp dẫn bởi sự liên quan của các sự kiện với nhau. Nếu chỉ nhìn vào một sự kiện duy nhất, bạn có thể sẽ không biết được toàn vẹn nguyên cớ của sự thay đổi. Hãy lấy hai ví dụ nhỏ nhé :

-Lịch sử nhạc Jazz được bắt nguồn từ nhạc Blues của người nô lệ da đen tới Ragtime và tiếp theo là New Orleans Dixieland. Nếu như Ragtime chủ yếu sử dụng Piano (bạn chắc sẽ rất quen thuộc với The Entertainer của Scott Joplin) thì tại New Orleans Dixieland, Jazz chính thức ra đời. Ở đây, các ban nhạc được phình to ra, kèn được thêm vào và bởi vì Trumpet là thứ nhạc cụ to mồm nhất, nó và những người chơi nó được gọi là “King”. Tiếp theo sự phát triển của Chicago-style Dixieland, năm 1932 đánh dấu sự xuất hiện của Big Band Swing sau đợt suy thoái nặng nề Great Depression. Lý do phình to ban nhạc ra được giải thích là để có thể biểu diễn được ở chỗ đông, giảm giá tiền vé trên đầu khách nhưng doanh thu toàn bộ lại tăng. Tiếp theo đó, khi công nghiệp thu đĩa ra đời, các bản nhạc Jazz dài ra rồi ngắn lại cho phù hợp với một đĩa single. Có thể thấy, nhạc Blue ban đầu dành cho người da đen cho tới Ragtime hoàn toàn có thể nhảy theo nhưng cho tới khi Jazz xuất hiện, thứ nhạc mê hoặc này lại chỉ nghe được chứ không thể nhảy theo được.

-Nếu bạn để ý thì váy áo của chị em trong suốt mấy thế kỷ đều dài ngoằng ngoẵng. Thế nhưng, do sự xuất hiện đầu tiên là của xe đạp và sau đó là chiến tranh thế giới + công nghiệp phát triển, váy cứ ngắn dần để có thể đi lại được nhanh hơn và làm được nhiều việc hơn. Cuối cùng, với “Swinging London“, chúng ta mới có cơ hội để chiêm ngưỡng mini-skirt như hiện nay. Nếu không có động cơ hơi nước, ai dám chắc rằng chúng ta sẽ được chiêm ngưỡng chị em ăn mặc đẹp và gợi cảm như bây giờ? [Read more...]