Hôm trước trong buổi TweetUp Hanoi, một trong những chủ đề chính được nhắc tới là BarCamp Hanoi. Sau sự thành công của Barcamp SG, đáng ngạc nhiên là BarCamp Hanoi dường như lại chưa nhận được sự quan tâm đáng có (cá nhân tôi cũng quá bận để có thể tham gia tổ chức BarCamp Hanoi nên không thể nói gì hơn).
Có rất nhiều thứ liên quan tới công nghệ có thể nói trong buổi Barcamp Hanoi sắp tới liên quan tới công nghệ mà tôi đoán chắc sẽ liên quan nhiều tới web 2.0. Tuy vậy, có một ý kiến khá hay của khanhlnq khi nói rằng dường như mọi người đã quá chú ý tới Web 2.0 và các ứng dụng trực tuyến mà quên mất về công nghệ vẫn đang còn nhiều chủ đề nóng khác chưa được nhắc tới.
Còn tôi, nếu tham gia sẽ là đề tài gì? Câu trả lời là Haiku.
Haiku là thể loại thơ được người Nhật tự hào giống như thơ lục bát của Việt Nam. Theo Wikipedia thì :
Thể thơ haiku được ra đời vào thế kỉ 17 và phát triển mạnh vào thời kì Edo (1603 – 1867) khi đã dần mất đi sắc thái trào phúng mà mang âm hưởng sâu thẳm của Thiền tông. Thiền sư thi sĩ lỗi lạc Matsuo Basho được thừa nhận là người khai sinh ra haiku và Yosa Buson, Masaoka Shiki đã hoàn thiện nó dưới diện mạo và tên gọi như chúng ta thấy ngày nay. Đây có lẽ là thể thơ ngắn nhất thế giới bởi mỗi bài haiku, mặc dù đôi khi ta vẫn thấy có những hình thức khác, nhưng thường chỉ vỏn vẹn 17 âm tiết trong 3 câu 5+7+5 (17 âm tiết tiếng Nhật có khi chỉ vài ba từ ít ỏi, 3 câu trong cú pháp haiku cũng thường được viết thành một dòng). Chẳng hạn bài thơ con ếch nổi tiếng sau đây của Matsuo Bashō trong tập Xuân nhật (Haru no hi, 1686) viết chung với đồ đệ, có cú pháp 5+7+5 âm tiết:
- 古池や Furuikeya (Phư-rư-i-kê-ia)
- 蛙飛び込む Kawazu tobikomu (Ka-oa-dư-tô-bi-kô-mu)
- 水の音 Mizu no oto (Mi-dư-nô-ô-tô)
- Ao cũ
- Con ếch nhảy vào
- Vang tiếng nước xao.
Đó chẳng phải là suy nghĩ tự tôi nghĩ ra được mà nảy ra từ rất lâu sau khi đọc bài viết trên Zenhabits.net + sau khi trèo Fansipan về tôi có hơn 700 tin chưa đọc trên G!Reader và đã quyết định xóa sạch tất cả để add lại nguồn từ đầu (và chỉ add những nguồn mà mình có thể nhớ được).
Ngày nay, dường như Internet đã làm cho chúng ta, đặc biệt là GenY không có cảm giác về tính giới hạn của thời gian và nguồn lực. Chúng ta mất tập trung hơn vì thay vì đọc và chỉ đọc 1 trang giấy, chúng ta đã đọc 1 đoạn của một bài trên mạng và rẽ ngang sang bài khác (nhờ hyperlink) rồi lại rẽ tiếp và rẽ tiếp. Đến hết một ngày, có thể chúng ta quên mất bài đầu tiên và đoạn đầu tiên chúng ta đọc là gì. Kết quả là chúng ta là những “chuyên gia” biết mọi thứ nhưng thực ra chẳng biết gì hết bởi chúng ta đang quá tham lam.
Tôi đang là như vậy và tôi không muốn như vậy.
Update : Slide trình bày tại Barcamp Hanoi


