Bài này dịch từ cách đây 5 năm sau khi ấn tượng về bộ phim The Isle. Đây là một bài dịch sống sượng, bởi vì do tiếng Anh ko tốt và vốn kiến thức không đủ để hiểu hết nhưng vẫn cố dịch và hy vọng sẽ có thời gian để sửa lại nó. Muốn post lại ở đây vì chợt nhớ tới hình ảnh của con cá bị cắt hai miếng thịt bên hông và được thả về lại với nước. Một hình ảnh đáng suy nghĩ trong lúc này
——–
Rung lên từng hồi một cách mạnh mẽ, chú cá mắc câu giẫy lên trước sự thích thú của những cặp mắt người.
Một người đàn ông tầm thước ục ịch quăng con cá câu được lên trên sàn cabin bé xíu dập dềnh giữa hồ. Cô gái xinh đẹp bên cạnh thích thú nhìn cú dứt điểm. Và một lời đề nghị có vẻ thú vị được cất lên : một lát “sushi”.
Một lát cá tươi rói tràn đầy sức sống ? Ai có thể từ chối ?
Hai nhát cắt ngọt, hai lát lườn cá đã được cắt ra. Phần còn lại được thả về với nước
Phần còn lại vẫn tiếp tục bơi. Phần còn lại vẫn là con cá
Có thể bạn sẽ không tin vào tai mình khi nghe những điều này. Nhưng cảnh này có thật, từng giọt nước mắt vô hình vẫn còn đọng lại trong nước hồ sau khi con cá có một vài cú quẫy đuôi có vẻ mất thăng bằng đã biến sâu vào lòng hồ.
Cảm giác dồn dập trong cảnh quay này đã được tính toán khá kỹ lưỡng để bạn có thể cảm nhận được chính xác điều mà tác giả cảm nhận; một bức tranh sắc nét đã khảm vào trong tâm trí bạn một điều gì đó mơ hồ nhưng không thể xóa bỏ được; những gì bạn nhìn thấy và phản ứng của bạn là hai phần không thể tách rời của cảnh quay, nếu thiếu đi một trong hai, cảm giác về nỗi đau sẽ không hoàn hảo.
Đó thật sự là một cảnh quay được đạo diễn một cách hoàn hảo.
Con cá bị lột bỏ hai bên sườn là một lời cầu xin khẩn thiết của những con người cùng khổ trên trái đất, như những người bị bóc lột đến tận xương ở khắp nơi trên trái đất. Cả người xem và người tham dự đều bị lôi cuốn bởi nỗi đau thể xác hiện hình, hiện thân bởi một sinh vật sống được nhân cách hóa.
Và chúng ta gọi đó là thi vị (đối với con người đang ở trên cabin). Vết đau của con cá sâu bao nhiêu, sự vui thích của người ăn tăng lên bấy nhiêu.
Người đàn ông cao ráo đẹp trai không chú ý gì đến việc câu cá. Chạy trốn cảnh sát, trong một cabin nhỏ trên hồ như bất kỳ một cabin nào khác, hàng ngày thả cần câu rỗng xuống nước như một người đi câu, đó là chỗ trốn của người đàn ông.
Trong sự tuyệt vọng cùng cực, trong sóng gió dữ dội và liên tục, khi mà lát cá được cắt ra làm sushi đã trở thành một đống nhão nhoét máu me từ lâu lắm rồi, trong con cá đã bị cắt lát hai bên lườn vẫn còn sống, anh đã nhận ra được chị em của mình, đồng loại của mình, và đã thả nó đi khi một lần nữa con cá lại bị mắc câu (dù là của một người câu khác). Và thực sự cả hai người : anh và người phụ nữ quản lý những chiếc cabin giữa hồ, người đã trở thành người yêu của anh, là những sinh vật với những vết rỉ máu ở bên sườn.
Để có một cái nhìn xuyên suốt trong toàn bộ những cảnh quay và ẩn ý bên trong bộ phim trước khi đưa ra một nhận xét nào đó, chúng ta sẽ nhìn lại toàn bộ The Isle ở dưới đây, cho dù độc giả là người đã xem film rồi hay chưa.
Nhưng trước khi sắp sửa có bất kỳ điều gì được viết lại, với con mắt cá nhân hay con mắt chung, cần nhận định sự kể lại và đánh giá một bộ film luôn chỉ là một sự phiên dịch những cảm giác của tác giả, đã bị khúc xạ đi qua con mắt của người đánh giá.
Chú cá trong film đáng được coi là một nhân vật chính, dù chỉ xuất hiện trong hai cảnh, hai cảnh mà ý tại ngôn ngoại. Chú cá không có tên, và thật sự hai nhân vật chính của chúng ta cũng không cần tên. Hãy phân biệt họ với người khác cũng như những chú cá khác.
Nhưng họ là ai ? Hai người đó là ai ở trên hồ ?
Đây là đoạn tóm tắt của bộ film khi được trình chiếu tại một liên hoan film :
“Hee Jine sống, bán cho những người câu cá thức ăn ban ngày và thân thể của cô ban đêm. Một người đàn ông mà trước đây là một cảnh sát xuất hiện trên hồ, Hyun Shik, người đã giết chết cô bạn phản bội của mình. Anh ta đã cố để tự tử, nhưng Hee Jin đã ngăn cản và sau đó đã làm anh có tình cảm với cô. Tình dục đối với Hee Jin trở thành một liều thuốc an thần chống lại nỗi đau về thể xác và tinh thần. Bị quyến rũ bởi tình dục như con cá với lưỡi câu, cả hai đã đi đến một thảm kịch không thể lường trước”
Ngắn gọn và súc tích. Tuyệt vời cho một tấm biển chú thích trong viện bảo tàng.
Ở đây mọi người đều có thể nhận ra sự miễn cưỡng của tác giả khi trút nước của một cái hồ vào trong một cái cốc. Các nhà phân tích đều đã nhận định, tóm tắt luôn luôn làm giảm giá trị của bộ film dần về với sự trống rỗng bằng cách xâu chuỗi lại những chuỗi sự kiện xương sống.
Vậy sự lựa chọn nhân vật chính thì sao ? Họ có thực sự đáng để xem không ? Một cảnh sát cũng là một kẻ sát nhân và một cô gái điếm, liệu trên film có đầy rẫy những hình ảnh của họ được nhân bản một cách vô tính không ?
Nhân vật nam chính, Hyun Shik được quan tâm không phải bởi nghề nghiệp của anh ta cũng như tội ác mà anh ta phạm phải. Tội ác của anh đối với cô bạn gái phản bội chỉ được thể hiện trong một cảnh quay chớp nhoáng, ở đây dường như chúng ta gặp lại những tình tiết có phần miễn cưỡng trong một bộ film tâm lý, quấy rầy những nhân vật bằng những câu hỏi gợi lại quá khứ.
Nếu họ từ chối không trả lời thì sao ? Chúng ta sẽ giảm đi hứng thú hay tăng gấp đôi sự tò mò của mình ?
Quay trở lại với nhân vật chính im lặng của chúng ta, người đã không còn coi cuộc sống này thú vị hơn ham muốn được chết để kết thúc nỗi đau của mình.
Chở người khách từ bờ ra cabin của mình, Hee Jin đã cảm nhận được bằng bản năng của mình ngay từ cái nhìn đầu tiên cái mà cô sẽ nhận ra rõ hơn sau này, còn ban đầu chỉ là những cái nhìn trộm thoáng qua từ chiếc ghế ngả lưng trước cửa nhà cô, những lần thăm viếng bí mật, để móc mồi câu vào lưỡi câu trống rỗng của anh và bắt gặp một người đàn ông đang gục mặt xuống đầu gối, hai vai rung lên với nước mắt chảy ra cùng nỗi đau khắc khoải.
Chỉ từng đó là đủ cho cô tiên đoán được điều gì sắp xảy ra, tiên đoán được khoảnh khắc anh đưa súng lên trên tầm thái dương của mình và chọc từ dưới nước lên chân anh một mũi câu đau điếng trước khi ngón tay của anh kịp siết cò.
Bị một cú giật mình, Hyun Shik nhảy dựng lên và với lần đau đớn bất ngờ về thể xác này, dường như anh lại muốn sống tiếp tục, trong khi đó cô bơi trở lại về thuyền một cách lặng lẽ. Không có nhiều câu trả lời được nói lên bằng tiếng trong suốt bộ film, nếu với Hyun Shik là khoảng nửa trang thoại thì Hee Jin không nói một câu nào từ đầu đến cuối.
Trong suốt bộ film, cô chỉ nhấc máy điện thoại lên một lần, và cảnh quay này cũng được quay từ ngoài cửa sổ. Sự im lặng thể hiện sự tổn thương từ bên trong.
Thật sự sau khi suy nghĩ, chúng ta cũng không có gì để nói.
Hee Jin có lẽ đã có nhiều nỗi đau.
“Im lặng như loài cá”, Suh Jung với vai Hee Jin và Kim Yoo Suk với vai Hyun Shik đã diễn tả được sự vô vị của lời nói. Im lặng như loài cá, họ đã vẽ nên bức tranh của chính bản thân mình đang quằn quại trong nỗi đau bị treo trên móc câu, nỗi đau của một con cá bị giật ra khỏi môi trường sống của mình.
Hee Jin, một người phụ nữ kiên nhẫn, chăm chỉ, người chủ của những chiếc cabin trên hồ, bán thức ăn và dụng cụ cũng như mồi câu cá, đôi khi thỏa mãn những cơn thèm khát dục tình của những người đàn ông trên cabin bằng chính thân thể của mình. Để có thể gạt bỏ mọi ý tưởng về sự ảo giác mơ mộng của một người đàn bà đối với Hee Jin, hãy nhìn cô cắn đứt đôi một con sâu để móc vào lưỡi câu làm mồi hay lột da một con ếch đang còn sống như một người phụ nữ cởi tất chân của mình. Cùng với những điều đó, là một cái gì đó có hơi hướng ma quỷ khi cô xuất hiện dưới nước, không một tiếng động, không sớm không muộn như tiên đoán được chính xác thời gian, như là linh hồn của hồ nước, như là một con cá ngoi lên thở …
Như một nàng tiên cá trong những câu truyện cổ, cô xuất hiện để giải cứu một mạng người bằng một nhát đâm từ dưới nước thật dứt khoát và cũng lại xuất hiện để trả thù bằng một dòng máu lạnh cho lời sỉ nhục của người đàn ông đã vui vẻ trên thân xác của cô. Khi người đàn ông đang ngồi chồm hỗm để đi vệ sinh phía sau thuyền, không một tiếng động, cô đã dìm hắn xuống nước. Anh ta đã may mắn khi có những nguời bạn câu cá xung quanh đến trợ giúp, còn cô, lặng lẽ không nhúc nhích một ngón tay nhìn những bong bóng từ mồm anh ta từ từ nổi lên mặt nước.
Mặc cho những tiếng chửi rủa và dọa nát khi được kéo lên bờ, cô lặng im với sự sung sướng ảm đạm vì đã trả thù được tên khốn nạn kia. Vâng, lần sau hắn sẽ phải suy nghĩ gấp đôi trước khi quăng tiền xuống nước sau khi thỏa mãn trên thân xác của cô, hắn sẽ phải suy nghĩ sau khi đã học được bài học về cái giá phải trả cho khoảnh khắc cô hong từng đồng tiền trên mặt giấy báo với những giọt nước mắt giận dữ và nhục nhã.
Khoảnh khắc mà cô ngồi trên chiếc xích đu nhàn nhã hướng về cabin của anh, nhìn và dùng mảnh gương chao qua chao lại tia nắng lên cabin của người đàn ông ít nói, cô đã không biết mình dường như được sinh ra một lần nữa đồng thời cùng với chiếc xích đu được anh uốn bằng sợi dây thép để làm quà tặng cho cô.
Không có gì khác xuất hiện ngoài sự im lặng của hồ nước ngoài những mái chèo chậm rãi của Hee Jin vòng qua cabin để bán thức ăn và đồ dùng cho những người trong cabin, một số đang câu cá, một số giải khuây với những cô gái điếm vãng lai và một số dùng nỗi đau của con cá bị lóc thịt hai bên lườn làm cảm hứng cho cuộc hoan lạc tình dục của mình.
Câu chuyện của tác giả vẫn diễn ra thuần nhất và mềm mại như một dải lụa trượt qua những ngón tay. Sự từ chối quyết liệt lời thoại đã có hiệu quả rõ ràng khiến mọi người cảm nhận được sự vô dụng của lời thoại qua từng thước film. Giấc ngủ giữa trưa của một Hee Jin mệt mỏi trên chiếc thuyền bồng bềnh trên sóng nước như cô gái, lúc mạnh mẽ, lúc ủ rũ nhẹ nhàng.
Được dàn cảnh kỹ lưỡng và đầy hàm ý, cảnh cô gái ngủ đã bao hàm ý nghĩa chính của hành động tác giả cần diễn tả, không màu mè với công thức mở màn, cao trào và kết thúc thường thấy trong các bộ film thương mại, sẽ không thể được hiểu theo nghĩa “Hee Jin, trên chiếc thuyền của mình, dập dềnh theo sóng nước đi từ khoảng trống cập vào một chiếc cabin” mà phải được hiểu theo nghĩa “Hee Jin, trong chiếc thuyền của mình trong sự trống trải, trên hồ, và ở tại một cabin”. Sự xóa bỏ khoảng trống không cần thiết đã củng cố ý nghĩa của hình ảnh thành một khuôn mẫu xen kẽ hài hòa như một bài thơ haiku, hoàn hảo và keo kiệt tới mức tận cùng mọi hình ảnh một cách có thể được. Không có đoạn mô tả dài dòng, không có những cận cảnh thừa thãi, những xâu chuỗi hình ảnh lần lượt được thể hiện rõ ràng mạch lạc và đầy đủ.
“Để quảng cáo ở sân bóng chày tại Mỹ cho Isle, cần bao nhiêu tiền nhỉ, có lẽ đến vài triệu”. Đạo diễn Kim Ki Duk đã hỏi như vậy tại liên hoan film SunDance.
“50000”, câu trả lời là vậy, “nhưng chúng ta sẽ phải làm việc không công ở đó”
Có thể đã có những bộ film được làm ra chỉ để thu lại doanh thu nhưng The Isle là dành cho tâm hồn, không phải dành cho tiền bạc. Người đạo diễn đã mỉm cười khi nhớ lại ông đã cố gắng thế nào để có thể bắt nhân vật chính của mình nói thêm được vài câu, có xuất thân rõ ràng hơn, nhưng thật may mắn, ông đã không làm được điều này.
Cuộc đối thoại đó đã diễn ra ở Venice.
Nhưng trước đó…
“Chỉ có một số ít film ở Hàn Quốc đã có những ý kiến phân cực như The Isle. Hầu hết các nhà phê bình trong nước đều chỉ trích bộ film ngoại trừ một số rất ít đánh giá bộ film được bốn trên năm sao. Bộ film mặc dù có một chiến dịch quảng cáo khá tốn kém nhưng vẫn thật sự là một cú shock. Đối với riêng tôi, là cảm giác ngỡ ngàng”, lời phát biểu của Darcy Paqquet, lịch sử gia và là người đã nghiên cứu nền điện ảnh Hàn Quốc từ rất lâu.
Sau đó, nhà phê bình nổi tiếng này đã chỉ trích bộ film có quá nhiều bạo lực, gây shock và có quá nhiều ẩn dụ từ một đạo diễn thay vì đi học làm film thì lại học vẽ ở Paris. Ông cho rằng bộ film sẽ không để lại ấn tượng gì trong liên hoan film Venice.
Nhưng trái lại, bộ film được đánh giá cao và được mời đi dự khá nhiều liên hoan film khác nhau.
Quay lại bộ film, Hyun Shik không phải là người duy nhất trốn chạy cảnh sát trên hồ.
Từ cabin của mình, anh thấy cảnh sát đi thuyền đến từng cabin để kiểm tra I.D của những người trên hồ.
Trong sự cố gắng trốn chạy, một người khác đã bị cảnh sát bắn bị thương và còng số tám sấp mặt trên sàn cabin.
Số phận tương tự có thể đang đến với Hyun Shik, chiếc thuyền đang hướng về phía cabin của anh.
Ở đây xuất hiện đã xuất hiện một trong hai cảnh quay liên tưởng tới chú cá bị lóc sườn, Hyun Shik đã cố gắng nuốt vào họng một nắm lưỡi câu, xé nát cổ họng của mình bởi những lưỡi câu này và để lại trên sàn đầy máu.
Và luôn là như vậy, Hee Jin đã xuất hiện trong cabin.
Nhân viên cảnh sát vào cabin rồi lại quay đi vì chỉ nhìn thấy cô đang lau đi lau lại sàn nhà sạch bóng.
Ngay khi anh ta quay đi, cô lập tức mở nắp thông xuống nước, cầm lấy cần câu kéo anh lên như một con cá, chẹn giữa họng anh một chiếc đũa và gắp từng lưỡi câu ra. Có lẽ bác sỹ mổ lành nghề cũng phải ngạc nhiên trước những thao tác kịp thời và chính xác của cô để cứu lấy mạng sống của anh.
Người xem dường như bắt đầu không thể hiểu được. Một cảnh tượng cực kỳ khó tả. Nghĩ tới những bộ film ác dâm (sadomachochistic B-movies) với những cảnh quay dã man tồi tệ ? Ở đây chúng ta có nhiều tầng ý nghĩa hơn những gì mà bộ film kiểu như vậy nói. Phép ẩn dụ về những con cá giống người, về sự thay đổi đức tin, về sự tin tưởng vào những điều không thể tin được. Làm sao mà một người đàn ông, mồm đầy lưỡi câu và máu bị dìm xuống dưới nước ít nhất một vài phút lại có thể sống sót được ? Làm sao mà một cái cuống họng dường như bị xé nát bởi lưỡi câu lại có thể chống đỡ được sức nặng của một người đàn ông ? Làm sao có thể để lấy lưỡi câu ra khỏi cổ họng của một người không cần những cuộc giải phẫu tinh vi và tỉ mỉ ?
Đấy là cái cổ họng, chứ đâu phải mang cá.
Và đây là điểm chốt : Chỉ có thể là mang cá, chứ không phải cổ họng của con người.
Trong khoảnh khắc của sự nguy hiểm, đã có sức mạnh nào đó của con cá, con cá đã bị lóc hai bên lườn tới tận xương cho người đàn ông khả năng có thể thở để sống sót như là món quà tặng sau những nỗi đau kinh khủng về thể xác, cho sự cảm thông của con cá bị lóc tới tận xương. Toàn bộ cảnh đẫm máu này chỉ là một phép ẩn dụ của đạo diễn, nhưng ông đã khéo léo dấu chúng vào trong những cảnh quay đôi lúc lại đâm nhói thị giác của nguời xem, hướng chúng ta vào việc quên đi những quy luật của trọng lực và bay vào … một câu chuyện thần thoại.
Vâng, nếu như không có cuộc truy đuổi của cảnh sát, có lẽ nhân vật chính của chúng ta đã là nhân vật trong câu chuyện thần thoại êm đềm vẫn thường thấy ở Disneyland hay trong những giấc mơ ngọt ngào lãng mạn. Thay vì vậy, câu chuyện mà chúng ta đang kể đầy máu.
Để ẩn chứa đi sự đau đớn của một con cá bị lóc thịt hai bên sườn, nỗi đau đã được xoa dịu bằng chính cái bộ phận của người phụ nữ mà Gustave Courbet đã vẽ nó từ trước khi điện ảnh ra đời rất lâu và gọi tên nó là Trung tâm của Thế Giới. Sau khi dùng kìm móc ra được lưỡi câu cuối cùng, người phụ nữ, người phù thủy của hồ nước đã cởi khóa quần người đàn ông gần như chết Hyun Shik, ngồi lên và cho anh ta cảm giác thật nhẹ nhàng của tình dục.
Eros đã kỷ niệm chiến thắng Thananos như vậy.
Hee Jin đã dùng tình dục để chữa cho người đàn ông gần như chết, ngay lập tức. Không phải truyền máu, không phải cấp cứu như những film truyện thông thường.
Đó là câu truyện thần thoại của những người trưởng thành. Ở bên ngoài Disneyland. Hãy nhớ rằng những câu truyện thần thoại cổ xưa cũng có đầy sự giao cấu.
Đã có một lần, trong một buổi chiều mưa gió, Hee Jin đến gặp Hin Suk, và cả hai đã ngồi uống nước bên mạn cabin. Có thể sự ham muốn cái chết đã khiến anh mạnh dạn hơn, nhưng gần như là cưỡng ép Hee Jin, anh đã không làm được điều gì ngoài việc cô đẩy anh ra và bỏ đi, gọi cho anh một cô gái điếm. Cái giá ở đây thật đắt : tình yêu. Cô không bao giờ bán lòng tự trọng của mình.
Nhưng bây giờ, cô đã bỏ tất cả để cứu mạng sống của anh. Cảnh quay này đã tràn qua giới hạn của một cảnh quay về tình dục thông thường. Ở đây, hai nhân vật chính đã rất xấu hổ để có thể biểu lộ cảm giác của mình, ở kia, họ cởi quần áo vì không còn gì có thể bày ra trên màn ảnh, ở đây, sự khao khát cuộc sống được đón chào, ở kia, sự khát khao của lạ đã được no nê.
Chúng ta không thể ghép hai nửa của một con người lại thành một con người, và sự ham muốn phóng đãng không thể thay thế một cách hèn nhát cho sự giải thoát đau đớn.
Khiêu dâm và bạo lực đang trở thành món trang điểm không thể thiếu được của xã hội thượng lưu đẹp đẽ, những hành động tai tiếng của người bình dân dưới cái nhìn của thượng lưu đã mất đi một cách sáng tạo và đầy kinh ngạc những điều khiếm nhã.
Ai còn có thể nói nghệ thuật là dễ chịu ?
Trong bộ phim Phatom của Bồ Đào Nha cùng được trình chiếu trong liên hoan film Venice, sự thủ dâm và quan hệ đồng giới không tự nhiên đã được diễn ra liên tục. Cũng không một lời nói nào, nhưng những hành động này hoàn toàn không có đầu óc. Sự tẻ nhạt với những tiếng rên rỉ cùng những hành động khiêu dâm đã cắt bỏ toàn bộ trí óc của loài người. Hay là với Intimacy, bộ phim đã đoạt giải Golden Bear, nơi mà diễn viên không thể nói được vì quá bận bịu với cách thể hiện các cảm xúc khác nhau với những hành động khác nhau chỉ có một cái tên duy nhất, tình dục.
Còn có rất nhiều những bộ film khác nữa, nơi mà sự thể hiện tình dục đã vượt quá sự mô tả nghệ thuật.
Nhưng có lẽ chúng ta hãy tiếp tục quay lại với hai nhân vật đang giẫy dụa dưới cái móc câu vô hình của mình.
Tình yêu là tình yêu và công việc là công việc.
Khi một cô gái điếm khác làm thỏa mãn Hyun Shik, Hee Jin đã chết vì ghen tuông trong khi bỏ mặc thân xác của mình để phục vụ một người khách kháckhông một chút cảm giác. Vùi đầu vào trong cabin và bỏ mặc phần còn lại của cơ thể ra ngoài để đốt cháy lòng dâm dục của người đàn ông khác.
Buổi sáng hôm sau, khi cô gái điếm trả tiền cho Hee Jin để quay vào bờ, cô đã vứt tiền lại vào khuôn mặt cô căm ghét đó. Điều này không làm cô gái điếm có chút ngại ngùng nào khi quay lại vào mấy hôm sau đó, một người đàn ông lì lợm, tốt bụng một cách khó tin đã dấy lên những cảm xúc mạnh mẽ của một cô gái với ước mơ có một gia đình và hạnh phúc bình thường nhất của một con người.
Nhưng cô gái đã trả giá đắt cho ham muốn đó.
Bị đưa qua cabin của Hyun Shik đến một cabin xa tít, cô gái đã bị trói giật khuỷu, dán băng keo vào mồm và tống vào cabin.
Hee Jin không ngờ tới là nạn nhân của mình đã cố gắng tìm cách bò ra khỏi cabin và rơi xuống nước trong trạng thái không cử động được cũng không kêu gào được. Để xóa dấu vết, Hee Jin đã chở nốt chiếc xe ga của cô gái ra giữa hồ và quẳng xuống.
Tức điên lên vì cô gái điếm không quay lại, tên ma cô đã lần ra hồ để tìm và đã đánh nhau vào Hyun Shik.
Như mọi khi, nàng tiên cá với dòng máu lạnh lại xuất hiện khi anh gặp nạn và xác của tên ma cô lại bị chìm xuống hồ đâu đó gần chỗ với xác chết của cô gái điếm.
Lần này không còn uốn sợi dây thép thành hình cô gái ngồi xích đu để làm quà tặng nữa, Hyun Shik đã uốn một giàn giáo với người bị treo cổ.
Hee Jin cảm giác bị người mình yêu đẩy ra ngoài với một cảm giác kinh khủng.
Để đáp trả, lồng chim với hai con chim đã bị dìm xuống nước, để đáp lại sự trả thù bằng một sự trả thù, Hyun Shik dọn dẹp ra đi.
Hee Jin đã nhảy lên thuyền trước khi Hyun Shik dọn dẹp xong và quay trở lại bờ. Hyun Shik, người câu cá với lưỡi câu trống rỗng, con tin không biết bơi.
Tình yêu độc đoán đã biến thành dây xích, cabin nhỏ như nhà của búp bê đã biến thành nhà tù.
Không nản lòng, tù nhân đã cố gắng cắt một cái phao nhựa xung quanh cabin rồi cuối cùng lại bị tuột khỏi cái phao đó khi đang ở giữa hồ.
Nàng tiên cá luôn có mặt ở khắp nơi lại xuất hiện ở đây. Lưỡi câu lần thứ ba lại cứu anh ta. Không đến sát Hyun Shik, Hee Jin quăng cần câu về phía anh và bản năng sống bắt buộc anh phải nắm lấy lưỡi câu bằng bàn tay trần. Hee Jin cười chiến thắng một cách vội vã, sau khi móc lưỡi câu ra khỏi tay, Hyun Shik đã vật cô xuống sàn và đá liên tiếp vào đũng váy một cách tàn tệ không suy nghĩ trong cơn bùng phát điên rồ, đá vào cái chỗ mà với lần quan hệ tình dục vô vọng đã cứu anh ta khỏi cái chết trong đau đớn cùng cực. Sau đó trong sự đau đớn, hai người quan hệ tình dục với nhau. Thân hình chuyển động của Hyun Shik trong cảnh quay này (quan hệ) cùng với Hee Jin làm người xem liên tưởng đến con cá giãy nảy lên khi bị Hee Jin dùng điện giật trong cảnh quay trước.
Phép ẩn dụ đau đớn nhất và cũng mạnh mẽ nhất đã được bày ra. Hai người như hai con cá trong cùng một lưỡi câu, giãy dụa một cách đau đớn, ôm nhau ngủ.
Để ngăn cản kẻ trốn chạy rời bỏ mình, Hee Jin không một lời nào đã cắm một loạt móc câu vào giữa hai chân của mình. Làm sao mà kẻ trốn chạy kia, Hyun Shik lại có thể bỏ đi khi mà cô váy đẫm máu đứng trên sàn cabin rồi gục xuống nước trong đau đớn và nước mắt. Khi mà anh đã từng băm vằm những con cá câu được trong nỗi tức giận và sững lại cắt dây câu thả đi chú cá đã bị lóc thịt bên sườn một lần nữa lại bị mắc câu. Tóm lấy cần câu, anh kéo cô lên như một con cá. Theo cái cách cô đã kéo anh lên hai lần trước.
Có gì đấy một cái gì đó khó tin đến mức bật cười ở đây trong những cảnh quay đầy máu này chăng ?
Bạn cứ cười đi cho đến khi Hyun Shik cúi xuống hụp đầu vào giữa hai chân của Hee Jin, nhổ từng chiếc móc câu một bằng mồm của mình ra khỏi chỗ kín của cô gái đã bị xé nát bởi sự đau đớn quằn quại khi cắm móc câu vào đó, giống hệt như là cô đã dùng kìm lấy ra từng chiếc từng chiếc trong cổ họng anh. Từng hình ảnh một được kề lại sát nhau, còn thiếu gì nhỉ, sự chữa trị bằng dục tình. Nhưng sau đó, tình yêu đã được thành hình từ miệng vực của cái chết. Của cả hai sinh vật rỉ máu. Trong đám cưới đầy máu với Eros, Thanatos đã là cha của một đứa trẻ : sự âu yếm dịu dàng thật sự của đôi tình nhân.
Sự sống đã được thử thách bằng sự đau đớn vô nhân tính.
Chúng ta đã nhìn thấy qua bộ film sự cô đơn như cảnh quay vô cùng đẹp về khoảng không tĩnh mịch không một bóng người trên hồ, chia đôi trời và đất. Sự cô đơn trong đau đớn sâu sắc như những con người trong vũ trụ tối đen như mực và không có một tiếng động.
Nhưng tại sao phép ẩn dụ cứ được lặp đi lặp lại ? Phải chăng bản thân người đạo diễn cũng đã mắc họng quá sâu vào chủ đề của mình ?
Để bắt đầu, ông không có một sự lựa chọn nào. Người đạo diễn nghiêm khắc phải là người chỉ tuân theo ý muốn của những chất liệu tạo nên bộ film. Những lưỡi câu cắm sâu vào da thịt của bộ film, xây dựng nên toàn bộ motive mạnh mẽ quyết liệt. Lịch sự nhưng cũng quyết đoán, đạo diễn nói với khán giả “Đây có thể là một thứ không làm mọi người vui vẻ, nhưng tôi rất hân hạnh được trình bày nó”. Khán giả xem thoáng qua có thể quay đi như cảm giác khi nhìn vào trong một căn phòng rùng rợn trong công viên, đầu tiên sợ hãi, sau đó quay lại xem với vẻ tò mò và cuối cùng là cười sau khi đã quen với những trò rùng rợn đó.
Để trả lời cho câu hỏi “tại sao” không thể kể đến sự bất đối xứng trong việc mô tả nhân vật và sự đau đớn mà nhân vật phải chịu đựng. Cái trước quá nhỏ bé so với cái sau.
Đạo diễn không hề có ý phơi bày hay thể hiện tội ác cũng như sự thông dâm và ác dâm làm xương cho bộ film. Chỉ có 3 người bị chết và cả Hyun Shik lẫn Hee Jin đều cố gắng giấu những người này đi. Trong ba người nói trên, chỉ có cái chết của cô gái điếm do sự tình cờ và lòng ghen tuông của nàng tiên cá là thật sự thỏa đáng. Cái chết của cô bạn gái phản bội rõ ràng là một tội ác trong giây phút không kiểm soát được bản thân mình, kéo theo cái chết của tên ma cô như sự phản kháng sợ sệt khả năng thân phận bị tiết lộ trong tình huống bất đắc dĩ. Nhìn kỹ vào trong bộ film thì nguyên nhân thật sự khiến cho Hyun Shik ngập sâu vào lưỡi câu không phải sự đau khổ dằn vặt về cái chết của cô bạn gái do chính mình mà lại là sự lo sợ bị truy đuổi.
Một cách văn vẻ gượng gạo thì chúng ta có thể gọi những nhân vật chính là những con cá bị lột đến tận xương than khóc trong im lặng. Cả hai đều ham muốn tình yêu nhưng không thể yêu một cách thực sự được, tự mình lột bỏ dần dần những mảng thịt hai bên sườn của mình trong đau đớn. Và tình dục xuất hiện như một liều ma túy nhưng ham muốn trốn chạy và phản ứng của Hee Jin bằng cách hành xác lại như một liều thuốc cai nghiện.
Trong một khoảnh khắc, có vẻ như nỗi đau đớn của hai nhân vật đã chấm dứt.
Hãy nhìn cảnh quay tiếp theo : còn gì đáng yêu bằng việc một người đàn ông chải tóc cho người yêu của mình và cài lên đó một bông hoa. Rồi cảnh quay mà họ cùng nhau sơn lại cabin mà Hyun Shik đã ở với màu vàng óng hòa với ánh mặt trời. Thế nhưng tai ương vẫn còn tiếp tục.
Người đàn ông câu cá tầm thước ục ịch (người đã lóc thịt chú cá tội nghiệp) gọi một cô gái điếm khác đến. Cô này vô tình thích ở trong cabin mà cô gái điếm trước đây cùng với chiếc xe của mình đã chìm xuống hồ. Vô tình đánh rơi chiếc đồng hồ của người đàn ông xuống hồ nước, nơi mà nạn nhân của cơn thịnh nộ của Hyun Shik và lòng ghen tuông của Hee Jin còn nằm đó.
Nàng tiên cá với dòng máu lạnh đã dìm chiếc thuyền của mình xuống hồ nước sau khi hai người kia gọi cảnh sát, gắn motor vào chiếc cabin vàng óng của hai người, rồi cái tổ ấm với cánh cửa đung đưa trong gió như một biểu tượng của sự hy vọng cứ trôi mãi trên mặt nước xanh và trải rộng như biển. Hòn đảo nhỏ của tình yêu cứ tan dần vào trong biển hạnh phúc, tan dần như một phần thưởng cho hai kẻ phạm tội ẩn trong chiếc cabin.
Một lần nữa, lại có một cái gì đó không thể xảy ra ở đây. Một kết cục có hậu. Một phép mầu đến từ trong sự tầm thường.
Đạo diễn Kim đã nói “The Isle có vẻ như thô tục và bạo lực, nhưng tôi đã cố gắng làm nó đẹp và không thừa một chi tiết nào”
Ông đã nói đúng.
Nhưng tiêu đề The Isle ở đâu ra ?
Câu trả lời là phần kết đầy tính ngụ ngôn.
Cảnh quay bắt đầu.
Hyun Shik đột ngột hiện ra từ dưới nước. Tươi rói và hoàn toàn mới như vừa được sinh ra, anh nhìn quanh màn sương mù rồi dầm mình dưới nước, từ từ chui vào bãi sậy. Bãi sậy cứ nhỏ dần, nhỏ dần cho đến khi chỉ còn là một vùng nhỏ trên một mặt hồ mênh mông. Hyun Shik biến mất.
Ở phía xa, Hee Jin đã chết nằm ngửa mặt trên chiếc thuyền đã chìm gần hết trên mặt nước. Chiếc thuyền chìm gắn với hình tượng chỗ kín của cô. Tại sao chết ? Tại sao lại khỏa thân ? Câu trả lời cho tiêu đề bộ film ?
Logic của vẻ đẹp dường như rất khác với sự tiến triển tâm lý.
Để chống lại ý kiến của dư luận Hàn Quốc, kể cả của những người phụ nữ, cho rằng bộ phận đó của con người thật hổ thẹn.
Đạo diễn Kim nói “Chúng ta mơ tới việc được nghỉ ngơi trên một hòn đảo nơi mà chúng ta lại cố thoát ra khỏi nó ngay khi chúng ta cảm thấy chán. Người phụ nữ (đó) là hòn đảo của người đàn ông và ngược lại. Mặc dù bi kịch của tình yêu luôn là một nỗi ám ảnh và gây nên sự giận dữ, nó cũng cho chúng ta năng lượng để sống”.
Ngày nay điện ảnh luôn đối mặt với tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Đau đớn hay ham muốn ? Điểm trung dung trong nghệ thuật không còn nằm trong nghệ thuật nữa.
Nghệ thuật có một tính khí thất thường hiểm độc khó lường : nó luôn vượt ra ngoài mọi kích thước khuôn khổ.
(Larisa & Leonid Alekseychuk)

Pingback: Sex can cure everything.... | Random thoughts on Marketing & News
Pingback: Top 10 bộ phim Hàn Quốc đáng xem nhất — Có thể bạn chưa biết...
Pingback: Top 10 bộ phim Hàn Quốc đáng xem nhất « 1 Phút