Thực ra, đó là một câu nói đùa mà tôi học được của room mate trong thời gian ở SG. Thế rồi, hôm qua trong lúc nói chuyện mới chợt nghĩ lại tới câu nói này.
Có bao giờ, bạn nói với bản thân mình “Im đi, đồ giả dối…” không?
Tôi nhận ra rằng, có một số thứ mà dường như chỉ có bản thân mình mới được nói với mình, còn những người xung quanh mà dám nói với mình thì…”bốp bốp chát chát” liền kề. Ví dụ, chỉ có bạn mới là người có quyền ban đêm ôm gối nước mắt chảy ròng ròng mà tự mắng mình “mày ngu lắm, mày dốt lắm”. Ra đường mà cứ thằng nào nói vào mặt bạn như thế, liệu có đánh nhau hay không? Ví dụ, chỉ có bản thân các bạn hay soi gương mới thẫn thờ mà nói “ôi, mình xấu thật”. Ra đường mà có ai nói bạn xấu quá, chịu không nổi, liệu bạn có muốn gặp lại người đó lần nữa hay không? Hay là cãi nhau ngay lúc đó. Bạn thấy không, bạn cũng giả dối ra phết đấy nhé
Vậy đấy, point ở đây là có một số thứ chỉ có bản thân bạn mới dám nói với mình, còn lại đừng hòng người khác dám động đến bạn. Những thứ đó, có vẻ đa phần là tật xấu của bạn hoặc những gì không được xã hội chấp nhận/đánh giá cao.
Nghĩ thử xem, có nên nói với khách hàng của bạn về những điểm xấu của họ hay không? Liệu nên dùng những điểm yếu của khách hàng tiềm năng để “tấn công” và thu hút họ hay không?
OK, nghĩ sao cũng được, đừng bảo tôi “Im đi, đồ giả dối…” là được
No related posts.
Related posts brought to you by Yet Another Related Posts Plugin.

