Tăng Sâm giết người…

Tăng Sâm Giết Người

Ông Tăng Sâm ở đất Phị ở đấy có kẻ trùng danh với ông giết chết người.

Một người hớt hãi chạy đến báo mẹ ông Tăng Sâm rằng: “Tăng Sâm giết người.” Bà mẹ nói: “Chẳng khi nào con ta lại giết người.” Rồi bà điềm nhiên ngồi dệt cửi.

Một lúc lại có người đến bảo: “Tăng Sâm giết người.” Bà mẹ không nói gì, cứ điềm nhiên dệt cửi.

Một lúc lại có người đến bảo: “Tăng Sâm giết người.” Bà mẹ sợ cuống, quăng thoi, trèo qua tường chạy trốn.

—-

Đứa con là do mình đẻ ra, mình uốn nắn, mình tin tưởng hàng ngày. Vậy mà còn bị dư luận làm cho điên đảo.

—-

Có hai câu này, đọc được trong Groundswell của Ricardo Guimarães :

The value of a brand belongs to the market, and not to the company. The company in this sense is a tool to create value for the brand… Brand in this sense – it lives outside the company, not in the company“.

Ngập ngừng suy nghĩ, ngập ngừng phải đối. Brand cũng giống như đứa con mình đẻ ra. “Cha mẹ sinh con, trời sinh tính”. Mình đẻ ra, mình mong muốn là một chuyện, còn việc nó phát triển thế nào, nó lớn lên như thế nào, nó nhận thức về xã hội như thế nào và xã hội nhận thức về nó như thế nào, không phải do mình tự quyết định được. Vậy nên hai câu đó không có gì phải lăn tăn chứ?

—-
What a superb kick!

Lăn tăn ở chỗ, brand không phải đứa con thật. Khả năng nói với xã hội của nó và khả năng nhận feedback của xã hội là kém. Nói cách khác, nó không phải vật thể sống mà nó chỉ sống nhờ những người yêu thương/ghét bỏ nó (bao gồm cả mình và xã hội). Nó không tự lớn lên, nó không tự sửa đổi khi ra đường làm sai bị xã hội sỉ vả. Đấy là mình tự lớn lên, mình sửa đổi nó (mình là người quản lý brand). Vậy nên, “it lives outside the company more than in the company” thì đúng hơn.

Tạo FanPage trên Facebook : bạn đã đủ dũng cảm chưa?

Tạo Fan Page trên Facebook thì dễ ẹc. Ai mà chả làm được. Thế nên bằng chứng là bà con đổ rầm rầm lên trên Facebook tạo Fan Page cho trang web, cho công ty mình. Ngày xưa fan page của anh Thành Lộc đã coi là xôm tụ lắm rồi với trên 10 ngàn fan thì bây giờ ở Việt Nam cũng có nhiều Fan Page còn nhiều fan hơn như thế. Nhưng nhiều fan để làm gì nhỉ?

—-

Hồi đầu tiên tôi cũng nghĩ đơn giản lắm. Ừ thì cũng giống như kiểu làm Web bây giờ ý, làm Web ra để làm gì, để có nhiều người vào, nhiều người vào thì traffic sẽ tăng, mà traffic tăng thì sẽ kiếm được tiền từ quảng cáo (mà bây giờ có khi vẫn nghĩ thế ý chứ :mrgreen: ).  Fan Page cũng thế thôi, cứ có nhiều fan là ắt có nhiều event hay để làm.

—-

Dông dài thêm một chút, dông dài là bệnh của mình mà. Nhìn qua cái trang Fan Page của Coca Cola mà coi, nó cũng đơn giản chẳng có gì nhiều, kém xa trang web của Coca Cola, thế mà cũng có 3.6 triệu fans/250 triệu users, chiếm hơn 1% dân số Facebook chứ ít đâu? Chung quy ra thì cứ có một thương hiệu tốt sẵn rồi thì mọi chuyện sẽ đơn giản cứ tằng tằng mà tiến.

—-

Quay lại vụ dũng cảm. Mấy hôm nay theo dõi Fan Page của Kênh 14 (theo dõi hẳn hoi nhé :D , j/k). Kênh 14 có số lượng fan tăng nhanh khủng khiếp (có lẽ bây giờ đã gấp đôi số lượng fan của anh Thành Lộc). Điều này cũng phải thôi vì rõ ràng Kênh 14 khá thu hút bạn đọc. Hiện tại,Fan Page của Kênh 14 bao gồm các application sau :

2009-08-26_1544Trong đó, Discussions và Notes gần như không có hoạt động gì đáng kể. Photos được các fan post lên cũng khá nhiệt tình (vụ này đáng nhẽ ra Kênh 14 làm xum tí nữa thì vui). Hay nhất và đáng theo dõi nhất là Wall. Những bài viết thể hiện bản sắc rõ nhất, tạo sự khác biệt lớn nhất của Kênh 14 với các trang web khác khi đưa lên Fan Page cũng được bình luận nhiều (trung bình cũng 40-50 bình luận một post). Thế nhưng có một phần không nhỏ các “fan” của Kênh 14 lại có comment khá là anti-hot girl và thậm chí là anti-kênh 14. Hiếm khi lắm mình mới thấy Kênh 14 vào để chữa cháy một câu.

2009-08-27_0652

—-

Ngẫm tiếp ra, giờ một loạt các báo tạo Fan Page, rồi nếu mình làm Fan của khoảng 10 đầu báo + 10 doanh nghiệp active mà đưa tin lên Wall liên tục thì chắc mình oải lắm.

—-

Thế mới bảo, cái gì dính đến Social là mệt chết thôi, bất kể là Social Media hay Social Network hay Social Nhậu :mrgreen: . Là CMO của một công ty, bạn có đủ dũng cảm để đối mặt với việc “fan” của bạn nhảy vô bảo bạn nhảm nhí hàng ngày không? Bạn có đủ dũng cảm để thấy “fan” của mình rờ rờ mò mò cái nút “Hide” để hide quách cái bọn đáng ghét suốt ngày đưa tin nhảm đấy đi cho xong không? Hay là có đủ dũng cảm để thấy số lượng fan của mình giảm dần hay không? Tôi thì tôi không đủ dũng cảm đâu. Mà không đủ dũng cảm, thì phải ủ mưu để nghĩ cách khác thôi :mrgreen:

—–

Update 27 Aug : maybe cũng có thể việc mở ra một nơi để mọi người vào chỉ trích mình cũng là một tactic. Vươn lên bằng scandal không ít thì nhiều cũng thành công.

Kỹ năng phải là một quá trình…

Ngày hôm nay vô tình đi uống cf có may mắn được nói chuyện với một bạn đã từng được huy chương bạc Karatedo châu Á(hy vọng là nhớ đúng tên :mrgreen: ). Lúc đầu tiên cũng hơi có chút nghi ngại vì ấn tượng ban đầu về một vận động viên đỉnh cao thường là khô và không hợp với tuýp người như mình.

——

Bạn này mới bỏ không thi đấu nữa và chuyển sang làm kinh doanh. Vận động viên đi làm kinh doanh sau khi giải nghệ là điều rất bình thường, nhất là khi bạn này còn trẻ (8x), tuy nhiên điều ngạc nhiên đầu tiên khi bạn nói kinh doanh cái gì thì lại là kinh doanh giáo dục. Phát triển kỹ năng liên quan tới thể chất.

Cuộc nói chuyện khá lý thú vì quan điểm của bạn khá tốt và vững vàng (ít nhất với những gì mà bạn đã nói ra). Điều này làm mình nghĩ tới chuyện khi đến đỉnh cao rồi thì văn là võ, mà võ cũng là văn. Hy vọng rằng trong tương lai bạn vẫn giữ được thái độ sống tốt như thế.

——

Bạn nói về lớp dạy võ nho nhỏ của mình (buổi tối làm thêm để giữ nghề). Một trong những điều mình ghi lại được trong đầu là “kỹ năng phải là một quá trình“. Có nhiều phụ huynh cứ muốn con mình mấy hôm đã thành tài rồi, theo lời bạn thế thì có mà “Hấp tinh đại pháp” của Nhậm Ngã Hành cũng chẳng đỡ nổi.

Mình bổ sung ý của bạn, cái này thể hiện rõ ràng với ngay cả người lớn thôi. Chuyện gì không được theo ý mình thì tìm cách nhét thêm tiền, nhét chưa đủ thì lại nhét tiếp. Nhét đến bao giờ đủ thì thôi. Rồi dần dần nghĩ là chuyện gì mình cũng làm nhanh được. Chuyện gì cũng nhanh dần dần lên. Quá trình ngắn dần đi.

——
Image13

Gần đây mình thấy nhiều người làm marketing (kể cả traditional lẫn online) đều có chút mệt mỏi. Đặc biệt với các bạn portfolio của các quỹ đầu tư mạo hiểm lại càng mệt mỏi. Đối với các bạn làm traditional, các bạn còn được thực hành nhiều. Dù đúng, dù sai cũng làm liên tục, và sức ép liên tục khiến các bạn mệt mỏi. Nhưng online, rồi social media cứ thay đổi chóng mặt khiến cho bạn phần nhiều chưa kịp thử một cái gì cho sâu thì đã có cái khác thay thế. Mọc lên một lớp người là “chuyên gia”, là blogger chuyên đánh giá công việc của người khác (có cả mình đó bạn) về Internet, online, digital, social media…

Mình nghĩ rằng sự mệt mỏi đến phần nhiều từ việc khoác lên cho bản thân họ một chiếc áo quá rộng. Chưa rèn luyện đủ sức đã nghĩ rằng có kỹ năng này, kỹ năng kia. Có những người rất giỏi, có những người rất đáng để khâm phục. Nhưng cũng giống như truyện kiếm hiệp, cả quyển truyện cũng chỉ có một hai anh hùng gặp được quái nhân truyền võ công, ăn được 1-2 con rắn rết. Còn bạn, nếu bạn không gặp được quái nhân, bạn cũng chẳng ăn được con rắn rết nào để tăng công lực thì sao?

Thì “kỹ năng là cả một quá trình”. Nếu chưa đi hết con đường, đừng việc gì phải coi là mình đã đến đích. Cá nhân mình cũng vậy, mới chỉ bắt đầu bước lên con đường này và bắt đầu cũng mỏi mệt bởi những quá trình cứ ngày một ngắn lại. Có lẽ mình sẽ bước chậm lại. Để nhìn nhận rõ hơn, để nhích lên từng bước một, để có thể gặp được nhiều người hơn, nhắc đi nhắc lại cho mình biết rằng “kỹ năng là cả một quá trình”.

—-

Update 27 Aug : bạn trẻ mình nói tới là bạn Bùi Việt Bằng.

Dân số Việt Nam trên Facebook với dân số thực khác nhau thế nào?

2009-08-18_1029Thấy gì nhỉ? Chả thấy gì :-P (j/k)

  • Muốn target vào độ tuổi ngoài 14-34 là hơi khó (chiếm tới 90%) trong khi dân số thực độ tuổi này chỉ chiếm <40%
  • <13 rất nhiều nhưng ko touch được, tuy vậy đợi già thêm 3-5 tuổi nữa để move lên 14-17 thì câu chuyện có vẻ sẽ khác.

(… để có số khác đã rồi mới phịa tiếp được…sẽ tiếp tục bổ sung)

Content hay Relationship, Relationship hay Content

Tán nhảm tí cho vui. Paste lại để tìm hiểu thêm.

—–

Nguyen Thanh Long: 10:32:08
flickr co phai mang xa hoi ko :D
Nguyen Anh Hung: 10:32:31
user generated content
Nguyen Anh Hung: 10:32:38
no la content sharing
Nguyen Thanh Long: 10:32:41
the mang xa hoi khac’ voi UGC cai gi? [Read more...]

Sự dư thừa

2889883615_f5dea21318

Nhớ hồi xưa học thiết kế cơ sở dữ liệu có một phần rất quan trọng là phần chuẩn hóa cơ sở dữ liệu (3NF,4NF…) Chuẩn hóa để làm gì : một trong những mục đích chính là để không còn dư thừa dữ liệu.

Tuy vậy, dư thừa dữ liệu cũng có cái hay của nó. Có vẻ như là khi dư thừa, việc truy vấn dữ liệu sẽ nhanh hơn và tiện lợi hơn. Bù lại, bạn phải có nhiều ổ cứng hơn để chứa dữ liệu (mà ổ cứng rẻ giề).

Ngẫm ra, việc dư thừa cũng phải có cái lý của nó. Ngày xưa, từ vua chúa đến dân thường đều phải tích trữ thức ăn, đồ dùng, ngày nay thì mỗi quốc gia lại càng phải tích trữ nhiều hơn thế (từ vũ khí, ngoại tệ cho tới lương thực).

Sự dư thừa dữ liệu đi kèm với việc không tổ chức tốt được dữ liệu có ngữ nghĩa trên mạng đã dẫn tới sự phát triển của các Search Engine, đặc biệt là Google.

Sự “dư thừa” bạn bè và các thông tin liên quan tới bạn bè của người sử dụng trên mạng xã hội, trên Facebook đã khiến chính Facebook phải loay hoay đi kiếm cách giải quyết mà việc mua lại FriendFeed có lẽ là một lời giải cho nhiều bài toán, trong đó có sự mệt mỏi của người sử dụng khi có quá “dư” các dữ liệu rác.

—-

Bài không đầu không đuôi này được viết trong đầu lúc đang đứng ở đèn xanh đèn đỏ. Giá ai ở đó cũng biết là nên tắt máy khi đứng chờ đèn đỏ thì không khí đã dễ thở hơn một chút.

Không tắt máy lợi gì? Có vẻ như là đỡ bị hỏng đề hơn (vì ko phải xài nhiều lần) và quan trọng là bạn có thể dịch lên một nửa bánh xe ngay lập tức khi khoảng trống vừa xuất hiện trước mặt.

Bù lại, không khí ô nhiễm và ung thư không còn chỉ có ở trong phim Hàn Quốc.

—-

Đủ là chuẩn, thế nhưng biết thế nào là đủ thì hẩu như chẳng ai biết.

(pix of guiguibu91 – Under Creative Commons Licenses)

“Ai cũng có thể làm Marketing…”

Tôi viết bài này một phần để trả lời cho comment của Seri trong bài viết trước của tôi : “Bạn chọn gì : Real-time hay Real-life“, một phần cũng vì cảm hứng viết lách bất chợt nổi lên sau khi xem lại Ratatouille. Đó vẫn là bộ phim của Pixar ưa thích nhất của tôi cho tới thời điểm này.

ratatouille5

Có lẽ, lời kết của Anton Ego là lời đáng giá nhất trong film này.  Một nhân vật tưởng chừng như sẽ bị ghét như bếp trưởng nhỏ mọn (và nhỏ con) Linguini nhưng đến cuối phim lại thể hiện được cái “chất” thực sự của mình. Xin copy ra đây nguyên văn lời bình sau khi ăn xong món Ratatouille do chú chuột nấu, một lời bình đáng giá ít nhất là 1/3 bộ phim theo ý kiến của bản thân tôi :

In many ways, the work of a critic is easy. We risk very little yet enjoy a position over those who offer up their work and their selves to our judgment. We thrive on negative criticism, which is fun to write and to read. But the bitter truth we critics must face, is that in the grand scheme of things, the average piece of junk is probably more meaningful than our criticism designating it so. But there are times when a critic truly risks something, and that is in the discovery and defense of the new. The world is often unkind to new talent, new creations, the new needs friends. Last night, I experienced something new, an extraordinary meal from a singularly unexpected source. To say that both the meal and its maker have challenged my preconceptions about fine cooking is a gross understatement. They have rocked me to my core. In the past, I have made no secret of my disdain for Chef Gusteau’s famous motto: Anyone can cook. But I realize, only now do I truly understand what he meant. Not everyone can become a great artist, but a great artist can come from anywhere. It is difficult to imagine more humble origins than those of the genius now cooking at Gusteau’s, who is, in this critic’s opinion, nothing less than the finest chef in France. I will be returning to Gusteau’s soon, hungry for more.

(Anton Ego)

——–

Cái giỏi của Twitter, của Facebook không chỉ dừng lại ở đội ngũ Marketing của họ mà ở chính việc họ đã làm rất tốt cái việc cung cấp công cụ, truyền cảm hứng cho người sử dụng và thì thào vào tai họ “Ai cũng có thể làm Marketing … cho Facebook, cho Twitter“. Người sử dụng chỉ phải đối mặt với những vấn đề nhỏ hơn chú chuột trong film rất nhiều. Họ có sẵn mọi thứ để tin vào điều mà Twitter, Facebook thì thào với họ. Họ chỉ việc chơi, chỉ việc share photo, chỉ việc nói lên suy nghĩ của mình, tạo ra sự chú ý và tạo ra những cuộc thảo luận của với bạn của mình. Suy cho cùng, ai cũng đang làm Marketing cho bản thân mình (đương nhiên tôi cũng vậy), có điều mọi người có nhận thức về điều đó hay không mà thôi. Đừng nhìn nhận đó là một điều xấu, nói đúng về mình không phải dễ và nói để mọi người có thể hiểu được message mình truyền ra thì lại là một điều rất tốt.

——–

“Ai cũng có thể làm Marketing…”. Tôi tin vào điều này giống như chú chuột và sau này là nhà phê bình Ego đã tin lời bếp trưởng Gasteau nói “Anyone can cook”. Bạn có thể bảo rằng tôi đang quá mơ mộng, thế nhưng tôi cho rằng những người thực tế nhất ở trong team của chúng tôi (với sản phẩm Baomoi.com và một vài sản phẩm khác) cũng có phần mơ mộng. Cho đến bây giờ sự mơ mộng đó cũng đáng giá đấy chứ, càng ngày càng có nhiều người yêu thích sản phẩm của chúng tôi và chúng tôi có thể tự hào rằng sự yêu thích đó xuất phát từ phần lớn hơn cả là do sự mơ mộng muốn mang lại cái có ích cho độc giả. Vì vậy, tại sao không tiếp tục mơ mộng? Ratatouilee là một món ăn bình dân nhưng chính món ăn này lại khiến cho nhà phê bình Ego phải sững sờ. Vậy tại sao không cố gắng diễn tả mọi thứ thật bình dân, thật dễ hiểu để ai cũng có thể áp dụng được, để ai cũng có thể làm marketing, ai cũng có thể sử dụng Social Network, Social Media để tạo ra những giá trị cho bản thân mình, cho doanh nghiệp mình? Trong 6 tháng tới, tôi hy vọng mình cùng bạn bè có thể làm gì đó với cái wiki nho nhỏ được đặt tại đây (http://wiki.socialmediavietnam.com ). Thật đơn giản, thật dễ hiểu và không chỉ trích (bởi chắc rằng tôi chẳng thể nói được hay như Ego sau khi đã trót chỉ trích quá nhiều), bất cứ ai cũng có thể join và bất cứ ai cũng có thể sử dụng những gì trong đó để cho công việc của mình, cho niềm tin “Mình cũng có thể làm Marketing, mình cũng có thể hiểu và sử dụng được Social Network, Social Media…”

——–

Vậy đấy, hãy mơ mộng cùng tôi nào…

Bạn chọn gì : Real-time hay Real-life?

Không hiểu sao, tôi thực sự không có hứng thú gì với những cuộc tranh luận gần đây về cái gọi là Real-Time Web. Nhìn nhận một cách khách quan (và cũng là người active trên Twitter), chắc chắn micro-blogging sẽ tạo ra những sự thay đổi về cơ bản trong hành vi tiêu dùng thông tin của người sử dụng. Theo đúng quy tắc trên Internet, thông tin hot nhất không phải là thông tin khó kiếm tìm nhất mà là thông tin được phát tán một cách rộng rãi nhất và nhanh nhất. Về điều này thì rõ ràng micro-blogging và các ứng dụng Real-Time Web có thể làm điều này một cách xuất sắc. Google chỉ có khả năng kiếm tìm và hiển thị những trang web cũ, những trang web có Page Rank cao. Trong khi đó, cơ hội cho các thông tin mới, các trang web mới nhưng có thông tin hay xuất hiện trong các kết quả đầu tiên khi tìm kiếm tại Google là rất nhỏ.

—–

Nói theo một cách nào đó, Real-Time Web đang lật ngược Google lại. Mới lên đầu, cũ xuống dưới.

—-

Nói theo một cách nào đó, Google chỉ là một hệ thống gồm rất nhiều cỗ máy thực thi rất nhiều thuật toán để phục vụ cho rất nhiều nhu cầu khác nhau của rất nhiều người. Mà thuật toán tinh vi tới đâu cũng có lổ hổng. Điều này làm tôi nhớ tới nguyên lý bất định của Heisenberg.

—-

Thế nhưng, thật hài hước nếu như bạn nghĩ rằng Google rồi sẽ chẳng còn giá trị gì nữa khi mà Real-Time Web phát triển. Trong 100 năm nay, bạn nhìn thấy nền Công nghệ thông tin và Điện tử viễn thông phát triển mạnh như thế nào rồi chứ? Trong 100 năm nay, bạn có thấy con người mọc ra thêm cái đầu nào không? Bộ não có to lên gấp đôi hay không? Nên nhớ rằng, sự tiến hóa của con người là cực kỳ chậm chạp.

Vì vậy, lý do nào thuyết phục bạn để bạn cho rằng chỉ cần tiêu thụ những thông tin Real-Time là đủ? Tràn ngập xung quanh bạn là những mẩu tin ngắn và cực ngắn đi kèm với link… và tôi tin chắc nếu bạn ngập chìm trong cái đống đấy, bạn sẽ trở thành một con người vô cùng hời hợt. Cái gì cũng biết, mà chả biết cái gì.

Hãy nhìn xem, một hoạt náo viên như Scobleizer mà còn phải bỏ follow hơn 100.000 rồi follow trở lại có 1600 người để coi xem chất lượng và số lượng, ai hơn ai. 1600 người vẫn còn là quá nhiều bạn nhé, nếu bạn có đọc qua về Dunbar’s number thì số lượng giới hạn các mối quan hệ bạn có thể duy trì một cách tự nhiên chỉ ~ 150 thôi.

—-

Hãy nghĩ xem, nếu như Internet càng ngày càng phát triển, máy tính chạy càng nhanh, tại sao bạn phải mua HDD ngày càng to? Sao không lên Internet vì ở trên Internet cái gì cũng có cơ mà? Hay tất cả mọi thứ chỉ là để thỏa mãn, để vuốt ve cho nỗi sợ hãi muôn đời của con người “Thực ra chúng ta chả biết cái khỉ gì cả!”

—-

Những cái mới chắc chắn sẽ xuất hiện, sẽ va đập với cuộc sống, sẽ tồn tại nếu nó tốt và sẽ tạo ra một cuộc cách mạng thực sự nếu nó có khả năng. Thêm một chữ “nếu”, nếu may mắn thì bạn sẽ hưởng thụ được thành quả đó và nếu may mắn hơn thì bạn sẽ sống ở giữa thời khắc thay đổi đó. Thế nhưng, hãy luôn tỉnh táo, bạn chẳng phải là siêu nhân mặc sịp hồng, đầu của bạn không to hơn đầu của người cách đây 100 năm và có lẽ sau 100 năm cũng sẽ không to hơn. Đừng nhìn nhận mọi thứ trên con mắt giả tưởng.

—-

Đắm chìm vào Real-Time Web hay là sống một cuộc sống thực sự? Khi tất cả đều biết hưởng thụ cuộc sống, ai sẽ quan tâm tới 100.000 ông khác đang nói gì? May chăng chỉ là những người thân, người bạn của mình. Mà nói cho cùng, tại sao  bạn phải quan tâm tới 100.000 ông khác đang nói gì trong khi những người thân ngay bên cạnh mình nói thì bạn lại không nghe thấy?

—-

Your choice!

Old friends - BW

Update :

Facts : Only 5% of Twitter’s users account for 75% of all the activity on the service, and almost one third of all the tweets posted by the most active users come from bots that each generate more than 150 tweets per day. (Src : RRW)

Ai mua “Twit” tôi?

Đây là bài viết thứ 4 trong loạt bài với chủ đề “Social Media – Giá của sự miễn phí“.

Tên của bài viết này được copy từ câu rao nổi tiếng trong truyện cổ tích Việt Nam mà tôi rất thích, truyện “Ai mua hành tôi” (hay còn có tên là Lọ nước thần). Người vợ vì quá xinh đẹp nên đã bị vua/quan phủ bắt mất và người chồng phải đi gánh hành đi bán khắp nơi, với mục đích chủ yếu là tìm vợ.

Twitter là một trong những thành phần không thể thiếu được của Social Media. Có khá nhiều tranh luận về việc Twitter có phải là mạng xã hội hay không do sự khác biệt đặc thù của nó đối với các mạng xã hội khác, nhưng rõ ràng có một điều là bản thân Twitter đang miễn phí và mọi người thì lại đang … kiếm tiền trên Twitter. Không hiểu founder của Twitter sẽ phải đi rao cái gì để có thể tìm được mục tiêu chính của mình – tiền để tồn tại và phát triển được sinh ra từ chính Twitter.

Bài đầu tiên tôi đã viết về sự thành công của Dell khi sử dụng Twitter. Đó rõ ràng là một case study tiêu biểu của nhà sản xuất khi sử dụng Twitter. Tuy vậy, trong bài này chúng ta sẽ xem xét tới khía cạnh của người tiêu dùng, người sử dụng Twitter bình thường. Họ có thể kiếm lời khi sử dụng Twitter hay không?

Nếu Twitter là tiếng chim hót lảnh lót thì Magpie là con chim ác là hay nghĩa bóng là người ba hoa. Be-a-magpie là mô hình cho phép người sử dụng bán twit của mình cho người cần quảng cáo.

magpie_sketch_01

Mô hình hoạt động của Magpie được thể hiện khá rõ trên hình. Người cần quảng cáo sẽ đưa thông tin quảng cáo cho Magpie, Magpie sẽ tự động chọn ra người sử dụng hợp lý (contextual ads) và sẽ chèn một câu twit quảng cáo vào trong stream của người sử dụng. Người sử dụng được phép chọn tần suất chèn quảng cáo, cách thức tính tiền (cứ chèn vào là lấy tiền – giống CPM, khi bạn của anh ta click vào thì mới tính tiền – giống CPC, khi tạo ra lead/sale mới tính tiền – giống CPA). Đây dường như là một cách làm khá tốt vì khi sử dụng contextual ads, quảng cáo hiện ra sẽ tương đối liên quan tới người sử dụng Magpie -> khả năng mà mạng của anh ta, những người quan tâm tới Twit của anh ta quan tâm là cao.

Nghe có vẻ khá hấp dẫn, phải không bạn? Thậm chí, người sử dụng có thể kiểm tra xem tối đa mình có thể kiếm được bao nhiêu tiền một tháng ngay trên trang Magpie.

2009-08-05_0849

Bạn sẽ hỏi tôi, vậy Twitter có lợi lộc gì ở đây? Nếu thực sự đây là một mô hình tốt, Twitter có thể thu phí của Magpie (theo gói hoặc theo % số tiền người sử dụng Magpie nhận được). Tuy vậy, Magpie không phải không có những vấn đề của mình [Read more...]