Tăng Sâm Giết Người
Ông Tăng Sâm ở đất Phị ở đấy có kẻ trùng danh với ông giết chết người.
Một người hớt hãi chạy đến báo mẹ ông Tăng Sâm rằng: “Tăng Sâm giết người.” Bà mẹ nói: “Chẳng khi nào con ta lại giết người.” Rồi bà điềm nhiên ngồi dệt cửi.
Một lúc lại có người đến bảo: “Tăng Sâm giết người.” Bà mẹ không nói gì, cứ điềm nhiên dệt cửi.
Một lúc lại có người đến bảo: “Tăng Sâm giết người.” Bà mẹ sợ cuống, quăng thoi, trèo qua tường chạy trốn.
—-
Đứa con là do mình đẻ ra, mình uốn nắn, mình tin tưởng hàng ngày. Vậy mà còn bị dư luận làm cho điên đảo.
—-
Có hai câu này, đọc được trong Groundswell của Ricardo Guimarães :
“The value of a brand belongs to the market, and not to the company. The company in this sense is a tool to create value for the brand… Brand in this sense – it lives outside the company, not in the company“.
Ngập ngừng suy nghĩ, ngập ngừng phải đối. Brand cũng giống như đứa con mình đẻ ra. “Cha mẹ sinh con, trời sinh tính”. Mình đẻ ra, mình mong muốn là một chuyện, còn việc nó phát triển thế nào, nó lớn lên như thế nào, nó nhận thức về xã hội như thế nào và xã hội nhận thức về nó như thế nào, không phải do mình tự quyết định được. Vậy nên hai câu đó không có gì phải lăn tăn chứ?
Lăn tăn ở chỗ, brand không phải đứa con thật. Khả năng nói với xã hội của nó và khả năng nhận feedback của xã hội là kém. Nói cách khác, nó không phải vật thể sống mà nó chỉ sống nhờ những người yêu thương/ghét bỏ nó (bao gồm cả mình và xã hội). Nó không tự lớn lên, nó không tự sửa đổi khi ra đường làm sai bị xã hội sỉ vả. Đấy là mình tự lớn lên, mình sửa đổi nó (mình là người quản lý brand). Vậy nên, “it lives outside the company more than in the company” thì đúng hơn.










Recent Comments