“Reconnect with…”, cách Facebook sẽ phá vỡ số Dunbar?

Nghĩ một hồi về Facebook, lòng vòng thế nào lại nghĩ tới việc ăn cưới chùa. Thế nên nói về cái này trước. Ăn cưới chùa nôm na là ăn cưới không có quà mừng cô dâu chú rể. Thường thì bạn bè người thân họ hàng ai cũng sẽ có quà mừng, không thì phong bao. Nếu ai lỡ không có điều kiện thì cũng cố gắng phong bao ít ít. Thế nhưng lại có những người chuyên đi ăn đám cưới chùa. Họ ăn mặc rất lịch sự để đi ăn cưới. Nhà gái thì lại nghĩ là khách của nhà trai, nhà trai thì lại nghĩ là khách của nhà gái. Phong bì thì bỏ đầy giấy lộn rồi đương nhiên ngồi ăn. Ít thôi, ít lắm lắm luôn. Nhưng mà có.

—————————————————

Tôi có một thói quen, một thói tò mò là hay quan sát người khác. Có một hai lần rảnh lắm lắm không có chuyện gì làm thì ra đầu ngõ ngồi uống nước trà. Bà bán nước trà bị câm, khách cũng đủ loại thành phần. Nhưng nghe họ nói chuyện rất vui. Thế là đủ. Chẳng cần mình nói gì. (Nó giống với việc add Twitter của một ai đó hay ho mà mình chẳng cần nói gì, chỉ cần nghe người ta là đủ thấy vui). Ngày xưa từ hồi có Y!360 đã phát huy cái tính này mà chính ra lại kiếm được bao nhiêu bạn tốt (về sau có cả room-mate luôn). Đến khi Facebook ra đời cũng vậy. Thấy ai hay ho thì lại add. Không nhất thiết bạn phải nổi tiếng (nếu bạn nổi tiếng, tôi sẽ đưa bạn vào list riêng – Online Celeb hẳn hoi nhé :D ), chỉ cần bạn có cái gì đó hay hay là tôi lại muốn “nghe”, muốn xem bạn bạn nghĩ gì, bạn làm gì, bạn nghĩ khác tôi nghĩ như thế nào. Thế nên, giờ Facebook có hơn 800 bạn mà chắc chỉ biết được 1/3 số người trong đó. 2/3 số người không biết tôi thì tôi cũng không hiểu tại sao họ add mình. Thế nên mới liên tưởng tới những người đi đám cưới chùa. [Read more...]

Blog vs Forum : chuyện xưa nói mãi chưa nhàm…

Thực ra, nếu bây giờ mà nhắc tới forum thì sẽ có nhiều bạn hi-tech và thích thử nghiệm theo các xu hướng mới sẽ bảo tôi “Ôi, cái này cũ rích rồi ý, nhắc tới làm gì”. Thế nhưng, nếu nhìn vào cái time-line mà tôi vẽ tạm ra trong bài trước, chắc chắn các bạn nói câu này sẽ phải ngạc nhiên khi hầu hết tất cả các forum được liệt kê vẫn còn sống, một số forum như Vn-zoom, DDTH, vozForum, Tinhte (chưa kể tới 5giay.vn) … lại còn phát triển mạnh là đằng khác.

Theo khảo sát độc lập được thực hiện vừa qua với hơn 1300 mẫu trả lời với các độ tuổi khác nhau, tỷ lệ quan tâm tới forum cũng khá cao. Chỉ có 10% số người được hỏi trả lời rằng họ không quan tâm tới forum nữa trong khi 19% được hỏi cho biết vẫn thường xuyên tạo topic mới trong forum(!).

Forum o Vietnam

Việc nói lại sự khác nhau giữa Blog và Forum xuất phát từ việc tôi khá ngạc nhiên khi Forrester đã không xếp bất cứ một hành động nào liên quan tới Forum vào nhóm Creator (là nhóm được mô tả : Creators are people who generate content. This can range from writing blog posts and wiki entries to creating and uploading videos on YouTube. Creators are the true value adders of the web. They make the stuff everyone else comments on.) mà lại được xếp vào nhóm Critics (là nhóm được mô tả : Critics are users who rank and review products, web posts, pictures, videos or anything else. They play a key role in influencing what products people buy, what videos people watch, and what competitive events they will enter – Theo Compete-at.com) :

2009-10-27_1452

Vậy blog và forum khác nhau cái gì mà lại bị phân biệt đối xử như thế? Có thể nhận thấy rõ là blog thường đóng đinh vào một chủ đề nhất định, người viết thường mất công sức nhiều vào để đầu tư cho chủ đề của mình và các comment có ý kiến bổ sung/phản bác/đồng tình nhưng hiếm khi đi ra ngoài chủ đề ban đầu này. Trong khi đó, chủ đề trên forum có thể được thay đổi nhanh chóng sau một vài thảo luận. Đối với những topic dài, mọi người lật qua 3 trang đã có thể thấy chủ đề thảo luận ở chỗ đó khác hẳn với chủ đề thảo luận của 3 trang trước đây và có thể chỉ dính líu một tí ti tới chủ đề chính ban đầu. Người tạo ra chủ đề trên forum cũng khó kiểm soát được cuộc thảo luận hơn.

Một số ý kiến khác (tại đây, tại đâytại đây) còn cho rằng comment không phải là yếu tố chính cần quan tâm của blog mà vấn đề chính khi tạo ra blog là người viết nó muốn thể hiện chính kiến riêng của bản thân. Bạn có thể nói rằng ok, ở trên forum người đó cũng giữ được chính kiến riêng của bản thân chứ? Thế nhưng, nôm na mà nói thì blog giống như cửa hàng ăn uống riêng, bạn bước vào đó và biết rằng bạn sẽ ăn đồ của cửa hàng đó, sẽ nhận được sự phục vụ và cảm giác mà cửa hàng đó mang lại, túm lại là có thương hiệu riêng rõ ràng. Trong khi đó, forum giống như bạn bước vào Food Court và đương nhiên bạn có thể ngồi chỗ này ăn món chỗ khác, lúc này việc nhận diện là khó khăn hơn nhiều. Tất cả những lý do trên phải chăng đã làm cho Forrester đi tới quyết định rằng các hành vi contribute cho forum là thuộc nhóm critic?

Đẩy xa hơn một chút, tôi suy nghĩ tới các social bookmarking site hiện tại ở Việt Nam. Do có lẽ không có thói quen collecting theo hướng social mà các site này (đặc biệt có thể thấy rõ tại LinkHay) có xu hướng thể hiện theo chiều hướng forum (post một chủ đề lên để bình luận, vote cho chủ đề đó để đẩy nó lên bình luận, vào đó để xem bình luận về tin tức nhiều hơn là xem bản thân tin tức đó và cuối cùng là đôi khi bình luận có thể đi ra ngoài chủ đề, hoặc đơn giản là chỉ cần có một chủ đề để bình luận…). Đó là sự lệch hướng hay sự kết hợp, localization để phù hợp với thói quen người sử dụng tại VN? Tôi cũng không rõ.

Update 1 : bạn @anhhung đã chỉnh lại hộ rằng LinkHay là Social News chứ không phải Social Bookmarking Site. Do vậy đoạn trên nói về LinkHay đã kết luận vội vàng, không chính xác. User vào các site này không phải là collecting news mà còn contribute bằng việc post, vote… Tuy vậy, tôi vẫn giữ nguyên quan điểm của mình về việc các site này thể hiện theo chiều hướng forum.

3 đợt sóng ảnh hưởng tới Technographic Việt Nam

Dùng chữ sóng nghe cứ như chỉ số chứng khoán :D . Các nhà nghiên cứu tại Forrester đã rất hay khi sử dụng thuật ngữ Groundswell cho sự phát triển của Web Application. Groundswell được định nghĩa một cách tổng quát hơn, tránh sự nhập nhằng biên giới giữa Web 1.0 và Web 2.0, giữa Mass Media và Social Media :

Groundswell is a trend, a spontaneous movement of people using online tools to connect, take charge of their own experience, and get what they need – information, support, ideas, products, and bargaining power – from each other.

Với cách nhìn này thì Groundswell sẽ bao gồm blog, wiki, podcast, mạng xã hội … cho tới cả forum. Nói một cách ngắn họn hơn thì :

Groundswell is a social trend which is people use technologies to get the things they need from each other instead of from companies.

Để cách công ty có thể tiếp cận Groundswell một cách hợp lý và có lợi nhất cho mình, Forrester tiếp tục đưa ra một cách tiếp cận theo hệ thống được gọi là POST (xem thêm về POST ở đây) :

post_method_2

Đối với POST, People phải được đặt lên hàng đầu. Ở đây có một câu hỏi tại sao Objective không được đặt lên hàng đầu mà lại là People? [Read more...]

Call to action…

Cái title này đang là mốt :D . Thế nên giật nó cho vui.

Chuyện chẳng có gì cũng nói. Chẳng là năm nay đi đi lại lại nhiều, mà cứ hứng lên là đi, tiền túi mà phang thì phải xài vé giá rẻ thôi. Mà giá rẻ thì Jetstar là số một. Có cái bực mình khi đi máy bay Jetstar là các bạn cứ thì thào trong suốt chuyến đi, đấy, nếu bỏ ra mấy trăm nghìn nữa thì đi được Vietnam Airline, mà Vietnam Airlines thì xịn thế này, xịn thế kia. Hừm, so sánh làm gì khi bản thân mình đã chọn giá rẻ rồi, thì chấp nhận hưởng một cách tốt nhất các dịch vụ giá rẻ thôi chứ biết sao.

Mỗi lần vào mua vé, đều để ý tới cái chỗ tự nguyện đóng tiền để giảm hiệu ứng nhà kính. Đi máy bay là một chuyện, còn có tiền quyên góp hay không lại là chuyện khác (các bạn thông cảm, cho dù mình luôn cố gắng đóng góp để giúp đỡ người khó khăn hơn mình, thế nhưng mình không phải là siêu nhân để có thể cứu được cả thế giới này).

hieuungnhakinhjetstar

Hình như duy nhất có được một lần tick vào ô “Có”, thế rồi đến lúc ấn tính tiền thì server bị lỗi ( 8-O ). Số tiền (30.000 đ) không phải là một số tiền quá to để tới mức không ấn vào được, thế nhưng ở đây thiếu một chút “Call to action”, một chút rõ ràng hơn để ấn.

———————-

Lần trước, khi nhắc tới Social Obama đã thực sự rất khâm phục những gì mà team này có thể định hướng và làm được trên môi trường online trong chiến dịch tranh cử Tổng Thống. Một trong những thành công của chiến dịch này là việc quyên tiền trực tuyến. Mọi thứ đều diễn ra rất rõ ràng, rành mạch, số tiền đã quyên được là bao nhiêu, cần phải quyên bao nhiêu, ai là người đứng ra quyên.

2009-07-25_1447

Bạn có thể thấy rõ mục tiêu ở cột phía bên phải. Quay lại với Jetstar, ngay cả khi tôi kiên nhẫn ấn vào trang web của Jetstar và Quỹ Bảo vệ môi trường Việt Nam, tôi cũng chỉ thấy những thông tin rất chung chung :

giamhieuungnhakinhjetstar

Mất gì đâu mà không làm rõ ra, thêm một vài cái hình visual để thuyết phục những người keo kiệt như tôi Jetstar nhỉ?

Mặt tối của Net Generation

Net Generation là thế hệ lớn lên cùng với Internet. Thuật ngữ này được tạo ra bởi Don Tapscott (tác giả của cuốn Wikinomic).Ở Việt Nam, Internet đã có từ năm 1997 và tới nay đã tròn 12 năm tuổi. Nếu tính một đứa trẻ lên 5-6 tuổi bắt đầu có khả năng nhận thức tốt và có thể bị ảnh hưởng bởi Internet thì cho đến bây giờ (sau 11-12 năm) nó cũng đã 17-18 tuổi. Năm 1997, chúng ta chưa có Google, Youtube và lại càng chưa có Facebook, Twitter. Bây giờ, chúng ta có tất cả những thứ đó.

Sẽ rất khó nói về thế hệ trẻ Việt Nam, về Net Generation nếu không có một nghiên cứu cụ thể. Don cùng team của mình đã có hơn 4 triệu USD đầu tư để nghiên cứu về giới trẻ. Tới đây, tôi hy vọng rằng tại Vietnam Youth Marketing Conference (tháng 11/2009-SG) sẽ đưa ra được những nghiên cứu cụ thể với giới trẻ Việt Nam chứ không chỉ nói chung chung (tôi sẽ viết blog về những điều mình mong muốn trước khi tham dự Vietnam Youth Marketing Conference).

Thử search “giới trẻ” + Internet ở Baomoi.com để xem báo chí nói gì về họ nào? Cái tôi có là một tag cloud như thế này (nếu bạn chưa biết thì tagcloud nôm na là một “đám mây” thể hiện những từ khóa tiêu biểu nhất trong bài viết/nhóm bài viết mà từ khóa nào càng được nhắc tới nhiều thì càng được thể hiện với kích thước lớn):

2009-10-21_1633

Chưa xong, nếu là “giới trẻ” + Internet + Việt nam thì sẽ có tagcloud như thế này :

2009-10-21_1644

Những gì có chung nào? “game online”, “mạng xã hội”, “blog”, “sex”, “thế giới ảo”…  Và túm lại, là thế này phải không?

avatar(nguồn : báo Lao động Online)

Không phủ nhận giới trẻ ngày nay làm được rất nhiều thứ qua mạng. Tôi cũng đang rất sung sướng và cám ơn Internet vì có thể thực hiện được khảo sát về Internet Việt Nam qua mạng cùng một nhóm bạn phân tán ở Đà Nẵng và Sài Gòn và có thể phỏng vấn được mọi người thông qua Internet. Tuy vậy, cũng có rất nhiều những lời chỉ trích về Net Generation được Don tổng hợp lại thành 10 vấn đề chính dưới đây. Tham chiếu với môi trường Việt Nam, tôi nhận thấy rằng những lời chỉ trích này có khá nhiều phần đúng, vì vậy post lên đây để các bạn cùng thảo luận. Xin được trích phần lớn bằng  tiếng Anh để tránh tôi vô tình dịch sai mà làm mất đi ý hay của tác giả. [Read more...]

Nhà hát của những giấc mơ…

Tôi chưa từng bao giờ là fan của M.U và không nghĩ mình sẽ có thể là fan của M.U (hai đội bóng tôi yêu thích thì đều đã và đang xuống dốc, Ajax và AC Milan). Thế nhưng, giật tạm cái title câu khách ở đây để nói về chủ đề giấc mơ.

—————————

10331_181361670859_46889335859_4315345_6550022_n

Một con ngan sắp sửa biến thành tiết canh thì có thể ước muốn được điều gì? Không biết. Thế nhưng con người, cho dù biết/hoặc không biết mình sắp chết đều có thể ước muốn rất nhiều. Bậc thầy của việc tạo ra ước muốn của con người từ lúc còn trẻ cho tới lúc già có lẽ là … các hãng mỹ phẩm.

Có một người bạn hỏi bâng quơ rằng đối với khách hàng thì Food và HPC (Home n Personal Care) khác nhau như thế nào. Cái gì có thể làm Food chạm được vào dạ dầy của khách hàng, cái gì có thể làm HPC chạm được vào ví tiền của khách hàng. Cái này các bạn làm marketing cho FMCG hẳn phải biết rõ hơn tôi rất nhiều. Cá nhân tôi cho rằng, Food thì sẽ có tác dụng tức thì, gì thì gì chứ nói đến Food thì trước sau cũng phải xử nó thôi. Không măm muộn thì măm sớm. Do vậy người ta nhìn nhận Food cũng không kiên nhẫn gì cho cam. Phải thỏa mãn ngay! Phải mát lạnh! Phải nóng bỏng! Phải bốc khói tùm lum! Phải bốc mùi sực nực (chết, nếu TV sau này có thêm khoản tỏa hương). Thế nhưng, HPC thì khác, nhất là Personal Care. HPC là nơi nuôi những giấc mơ, là nơi người ta trả tiền để nuôi những giấc mơ của mình.

Không ai dám nói rằng chỉ đánh răng 1 lần thì răng sẽ trắng bóc như răng sữa, chỉ gội đầu một lần thì da đầu sẽ khỏe, tóc sẽ không gãy rụng và bọn gầu sẽ biến mất. Không ai dám nói rằng chỉ cần bôi kem 1 lần thì da mặt của bạn sẽ mịn như da mông của em bé. Ngày ngày TVC trên TV cứ phát inh ỏi, những giấc mơ trong đầu của bạn cũng sẽ trỗi dậy theo, hòa vào nhau một cách êm ái và đầu của bạn sẽ biến thành “Nhà hát của những giấc mơ”, còn tay của bạn sẽ nhét vào túi tiền mà đếm, đếm rồi tiêu, rồi mua.

Ngay cả đối với Food, cho dù xử ngay tức thì nhưng không ai nói là Food không nuôi những giấc mơ của bạn. Sữa bột cho trẻ em có đầy những thứ “có vẻ” làm cho con bạn thông minh hơn. Thế nhưng ở tuổi của tôi và anh chị tôi, sữa mẹ, sữa đi xin rồi mới tới sữa bò, và sữa bò chỉ có một loại duy nhất. Không phải cha mẹ tôi không mơ những giấc mơ được thấy con cái thông minh hơn, mà bởi vì cái nhà hát đó chưa hoạt động, hoặc quá cũ kỹ.

—————————

Ngày hôm nay là ngày đầu tiên tôi thử block Facebook trong giờ làm việc (với khoảng thời gian 2 tiếng một lần). May mắn là tôi kiếm được phần mềm SelfControl (Mac OS X). Tôi có những việc cần phải làm trên Facebook và nó liên quan tới công việc và nghề nghiệp của tôi, nhưng không cần phải bỏ nhiều thời gian một ngày cho nó đến vậy. Ngày hôm nay cũng đã thử hai ba lần, thử Terminate Process, thử Restart máy và cuối cùng là thử Google “How to cancel SelfControl” nhưng đều chưa có cách nào vào được Facebook ngoại trừ việc đợi … tới hết giờ :D . Bất chợt tôi nghĩ rằng vậy thì điều gì khiến Facebook có thể tạo nên một giấc mơ còn to đẹp, còn hoành tráng, còn ầm ĩ hơn cả những giấc mơ mà TVC cũng như các hoạt động khác của các bạn FMCG đã tấu lên trong đầu tôi tới như vậy? Răng tôi sẽ không trắng hơn, da tôi không mịn hơn, đầu tôi cũng không hết gầu, tôi chắc chắn sẽ không sáng mắt, cũng không khỏe đến mức “một người khỏe, hai người vui” khi cứ ra ra vào vào Facebook. Vậy giấc mơ đó là gì? Ai biết xin nói dùm!!!

—————————

Một phút cho quảng cáo : Nhân dịp cuốn sách “Bài giảng cuối cùng” ra mắt độc giả, Vinabook có tổ chức thi viết lên Wall trên Fan Page của họ về những giấc mơ của bạn tại đây. Nếu bạn không thích chia sẻ giấc mơ kiểu vậy, bạn có thể quay lại với câu hỏi của tôi ở trên. Nếu bạn cũng không thích câu hỏi của tôi ở trên nữa, có thể bạn sẽ thích bài hát “Mong ước kỷ niệm xưa“, bài mà con ngan của tôi ngêu ngao ở tít phía trên. Nếu vẫn không thích tiếp, ít nhất tôi cũng chỉ cho bạn một cách để “điều chỉnh giấc mơ” của mình một cách có ích hơn rồi, hãy thử sử dụng SelfControl để bớt lệ thuộc vào Facebook trước khi bạn có thể trả lời được câu hỏi “Vậy thì nó mang lại cái quái gì cho mình mà mình phải nhảy ra nhảy vô nhiều như thế để rồi lại đọc phải cái bài viết hâm hâm này?”

Tại sao lại nói Youtube gần như không phải trả tí tiền nào cho Bandwidth Bill?

Ngày hôm qua, tôi và một người bạn không làm trong ngành kỹ thuật có nói chuyện với nhau về bài viết : “Youtube’s Bandwidthh Bill is Zero. Welcome to New Net“. Giấc mơ về Networking lại trỗi dậy (cho dù nó đã bị dập tắt sau hai lần thi trượt CCDA vì thiếu kinh nghiệm :D ). Mặc dù kiến thức về Networking có lẽ đã outdated hết rồi nhưng cũng cố giải thích cho người bạn này nghe. Blog lại để mọi người coi có đúng hay không. Câu chuyện là vầy, là vầy :

Một hôm, bạn Chip ở trên Q1 có cuốn sách rất hay, ví dụ như cuốn “Bài giảng cuối cùng“. Bạn Thu Bờm thấy cuốn sách này hay quá, thế là mượn về đọc. Nhân lúc đi làm, bạn Thu Bờm mới mang cuốn sách này đi theo. Bạn Jishan gặp bạn Thu Bờm ở chỗ ăn trưa và cũng thấy nó hay nên muốn mượn nhưng bạn Thu Bờm chưa đọc xong. Một tuần sau bạn Jishan hỏi lại thì bạn Thu Bờm đã trả sách mất rồi. Vậy là bạn Jishan đành phải chạy tít từ chỗ làm việc trên Tân Bình xuống Q1 để gặp bạn Chip mượn sách.

Bạn Jishan nghĩ bụng, “oài, mình không ở gần Q1 như bạn Bờm, giờ cầm về mất công chạy lên đó trả bạn Chip, xa lắm!”. Thế là bạn Jishan mới photo một bản mang về rồi trả cho bạn Chip bản gốc. Vậy là ở Tân Bình giờ cũng đã có một bản của cuốn “Bài giảng cuối cùng“.  Và như vậy, cache ra đời!!! (1)

—————————–

Sau khi bạn Jishan đọc xong, bạn Đức Ban, bạn Min, bạn Anh Hùng và các bạn yêu sách khác cũng muốn đọc. Lần lượt, lần lượt tủ sách của bạn Jishan photo của bạn Chip cứ đầy dần, thậm chí không còn cả chỗ để sách do bạn Jishan mua nữa. Lúc này, bạn Jishan bắt đầu băn khoăn, vậy có nên cuốn sách nào mượn của bạn Chip cũng photo hay không? Và như vậy, câu hỏi là, cache thế nào cho đúng? (2)

—————————–

Thế rồi một ngày, bạn Đức Ban mua được Kindle. Bây giờ, thay vì việc phải đóng một tủ sách cỡ bự thì chúng ta chỉ việc số hóa cuốn sách và vứt vào Kindle, vứt vào iPhone, vào máy tính để đọc. Như vậy là do công nghệ ngày càng phát triển mà giá cho việc lưu trữ một cuốn sách ngày càng giảm dần. Và như vậy, công nghệ phát triển đang làm rẻ giá của 1MB dữ liệu trên cache đi một cách nhanh chóng. (3)

—————————–

Thế nhưng, ngay cả khi công nghệ phát triển thì Kindle của bạn Đức Ban cũng có giới hạn. Bạn Đức Ban mới có bé Poc nên muốn đọc nhiều sách hơn về chăm sóc em bé. Do vậy, những cuốn tiểu thuyết, sách kinh tế trước đây đã phải nhường chỗ cho bé Poc. Và như vậy, cache như thế nào là phụ thuộc vào nhu cầu của người sử dụng. (4)

—————————–

Vậy, nhìn lại chặng đường của YouTube. [Read more...]

Webtretho bị kiện : cần một quy tắc ứng xử thích hợp

Cách đây gần 3 tháng, trên Blog Baomoi tôi có viết một bài với ý phản đối ý kiến nhận định của đại điện Mead Johnson dưới đây :

2009-07-29_1731

Lúc đó, tôi không biết ông Mark Hely có nói câu này bằng tiếng Việt không hay do trợ lý của ông dịch, cũng không biết chính xác ông có muốn nói như thế không nhưng việc nói rằng “thách thức các cơ quan chức năng bằng cách tạo ra một môi trường Internet bất ổn và đe dọa” quả thật là những lời quá đao to búa lớn. Cho dù với động cơ nào (có thể ngay kể cả do đối thủ của Mead Johnson đứng phía sau), tôi vẫn ủng hộ Webtretho và những người ở Webtretho khi họ đã đích danh đứng lên đòi hỏi những thông tin mà đúng ra họ cần phải có, cũng như đòi hỏi một cách ứng xử bớt trịch thượng của nhà sản xuất.

Tuy vậy, cũng vẫn là Webtretho tiếp tục với Hoa Hậu Quý Bà 2009. Bạn có thể theo dõi cả chùm sự kiện tại đây (tại sao Baomoi ko thể nhúng chùm sự kiện vào đây?). Sự việc xảy ra sau khi cuộc thi HHQB 2009 kết thúc, một số thành viên tại webtretho đã có những bình luận quá lời. Người bị bình luận đã tìm hiểu, đã gặp trực tiếp người bình luận và đã thu âm lại được bằng chứng về việc người bình luận từ chối xin lỗi người bị bình luận và cho rằng đó chỉ là … chuyện vui trên mạng.

———————————————–

digg

Năm 2007, website nổi tiếng về social bookmarking social news: Digg.com đã gặp một rắc rối tương tự với cộng đồng. [Read more...]

Một phút nữa thôi …

Mấy hôm nay trong lúc nông nhàn mải miết chơi Bejeweled Blitz trên Facebook (cái tên này chả biết đọc thế nào, thế nên nếu bọn này định viral qua bạn Long thì chắc thua ngay từ khâu đầu tiên vì đọc trẹo cả mồm chả ra cái tên :D ). Vừa chơi vừa nghĩ tại sao nó hấp dẫn mình (vừa làm việc này vừa làm việc khác nên điểm không cao là phải – chơi kém nên viện cớ thanh minh tí :D ).

2009-10-11_0730

Trò này với tên gọi có thể là khác nhau, chơi ở trên các môi trường/platform khác nhau (ví dụ offline hoặc ngày xưa đã từng chơi ở Yahoo!Games…) nhưng nhìn chung đều có luật chơi khá giống nhau : di chuyển các ô để cố gắng tìm các pattern cùng mầu theo chiều dọc hoặc chiều ngang (với ít nhất là 3 ô cùng mầu liên tiếp). Trò chơi này giống với mọi casual game khác ở một tính chất : sự đơn giản trong luật chơi (1).

Ngoài việc đơn giản trong luật chơi, Be-jewel-ed Blitz (trẹo cả óc lúc nhẩm đọc) còn có hai yếu tố vô cùng quan trọng :

(2)Thời gian giới hạn : 01 phút

(3)Highscore online : so sánh trực tiếp điểm với bạn bè và thông báo cho người chơi biết nếu bạn của người chơi vượt lên trên người chơi.

Yếu tố số 3 là một trong những điểm mạnh của Facebook, nhưng theo cá nhân tôi nghĩ thì đó chỉ là yếu tố kéo mình vào với trò chơi đó, còn lại hai yếu tố quan trọng nhất để giữ mình lại trong trò chơi phải là yếu tố số (1) : sự đơn giản trong luật chơi + số (2) : thời gian giới hạn + giao diện trò chơi không được tệ. Để chứng minh điều này, bạn có thể nhớ lại trò Lines hồi xưa, trò chơi cũng gây nghiện cho giới công sở chả kém gì trồng cây vặt quả bây giờ. Chỉ một đĩa mềm, USB… không cần mạng là bạn có thể giết thời gian cả ngày.

Thực ra, nếu bạn chú ý thì đây là một trong những công thức được lặp đi lặp lại và cho đến giờ vẫn thành công. Max Kalehoff đã có một bài tổng kết khá hay về Game Mechanic, trong đó Max chỉ ra các yếu tố dẫn tới một game thành công thường có [Read more...]