Nghĩ một hồi về Facebook, lòng vòng thế nào lại nghĩ tới việc ăn cưới chùa. Thế nên nói về cái này trước. Ăn cưới chùa nôm na là ăn cưới không có quà mừng cô dâu chú rể. Thường thì bạn bè người thân họ hàng ai cũng sẽ có quà mừng, không thì phong bao. Nếu ai lỡ không có điều kiện thì cũng cố gắng phong bao ít ít. Thế nhưng lại có những người chuyên đi ăn đám cưới chùa. Họ ăn mặc rất lịch sự để đi ăn cưới. Nhà gái thì lại nghĩ là khách của nhà trai, nhà trai thì lại nghĩ là khách của nhà gái. Phong bì thì bỏ đầy giấy lộn rồi đương nhiên ngồi ăn. Ít thôi, ít lắm lắm luôn. Nhưng mà có.
—————————————————
Tôi có một thói quen, một thói tò mò là hay quan sát người khác. Có một hai lần rảnh lắm lắm không có chuyện gì làm thì ra đầu ngõ ngồi uống nước trà. Bà bán nước trà bị câm, khách cũng đủ loại thành phần. Nhưng nghe họ nói chuyện rất vui. Thế là đủ. Chẳng cần mình nói gì. (Nó giống với việc add Twitter của một ai đó hay ho mà mình chẳng cần nói gì, chỉ cần nghe người ta là đủ thấy vui). Ngày xưa từ hồi có Y!360 đã phát huy cái tính này mà chính ra lại kiếm được bao nhiêu bạn tốt (về sau có cả room-mate luôn). Đến khi Facebook ra đời cũng vậy. Thấy ai hay ho thì lại add. Không nhất thiết bạn phải nổi tiếng (nếu bạn nổi tiếng, tôi sẽ đưa bạn vào list riêng – Online Celeb hẳn hoi nhé
), chỉ cần bạn có cái gì đó hay hay là tôi lại muốn “nghe”, muốn xem bạn bạn nghĩ gì, bạn làm gì, bạn nghĩ khác tôi nghĩ như thế nào. Thế nên, giờ Facebook có hơn 800 bạn mà chắc chỉ biết được 1/3 số người trong đó. 2/3 số người không biết tôi thì tôi cũng không hiểu tại sao họ add mình. Thế nên mới liên tưởng tới những người đi đám cưới chùa. [Read more...]












Recent Comments