Social Media Marketing và The Long Tail

(Suy nghĩ này lâu lắm rồi, draft cũng lâu rồi mà thực ra chẳng biết viết thế nào. Chỉ là suy nghĩ, thôi cứ note ra đây được bao nhiêu thì được. Bài này vừa viết vừa nghĩ, không chắc đã ra gì.)

Web 2.0 và Social Media làm cho ai cũng trở thành marketer. Thực ra, nói cho cùng ai cũng là marketer. Cho cái gì? Cho chính bản thân mình. Thay vì việc kể một câu chuyện về sản phẩm, nếu xem film bạn sẽ thấy cách để người ta đến với nhau dễ nhất là kể các câu chuyện của bản thân cho nhau nghe -> đồng cảm.

Traditional & Interruption Makerting cũng cố gắng kể những câu chuyện cho người mua. Tuy vậy, không phải câu chuyện nào cũng thành công. Và cũng không phải câu chuyện thành công nào cũng tồn tại lâu được. Tuy nhiên, những người đã kể những câu chuyện thành công thực sự là những người rất đáng ngưỡng mộ.

Internet, Web 2.0, S.M và những gì tiếp theo nữa làm cho việc kể chuyện ngày càng trở nên khó khăn hơn. Khách hàng của bạn giao tiếp với nhau liên tục, có khả năng kiểm chứng và có đầy đủ các thông tin kiểm chứng câu chuyện của bạn. Cách tốt nhất (chứ không phải là dễ nhất, cách này thậm chí khó hơn rất nhiều so với việc interrupt khách hàng) là bạn để cho khách hàng tự kể những câu chuyện của mình cho nhau.

Đó là điều mà tôi nghĩ về The Long Tail. Trước đây, bạn bổ vào đầu khách hàng thông điệp của bạn. Từ một nguồn duy nhất và có kiểm soát (công ty của bạn). Giờ những thông điệp marketing của bạn bị phân tán khắp nơi bởi khách hàng của bạn. Và bạn không kiểm soát được nó. Cùng lắm bạn chỉ định hướng được nó.

Nếu xét trên mức độ ảnh hưởng tới khách hàng, nhiều nguồn truyền thông điệp nhỏ có giá trị ~ một nguồn truyền thông điệp lớn.

(Src : Wikipedia)

Còn nhiều ví dụ nữa về Big Head và Long Tail đối với Mkt ở thời điểm này. Tôi ví dụ nhé :

Big Head : Banner trên các trang web có mức độ truy cập cao vs Long Tail : Back link tới blog của bạn từ rất nhiều các blog khác

Big Head : Nhãn hàng một quý mới có một chiến dịch vs Long Tail : liên tục có các chiến dịch nhỏ đều đặn

Big Head : Tổ chức event (tính cả cà phê cà pháo nhé) vs Long Tail : Twit trao đổi liên tục

….

Bạn có thể phản đối rằng nếu vậy thì thực ra ngay từ thời xa xưa chúng ta cũng đã dùng phương pháp truyền miệng rồi đấy chứ. Tuy nhiên, phương pháp truyền miệng trước thời Internet có một điều cản trở không phù hợp với mô hình Long Tail : không search được. Bà A nói với bà B, ông C không có mặt ở đó sẽ khỏi phải xem lại mà cùng lắm thì chỉ nghe lại được từ ông D. Còn bây giờ trên Internet mọi thứ đều search được. Search ra tới gốc luôn và khi bạn đọc/xem ý kiến gốc của một ai đó, bạn sẽ tin tưởng vào điều bạn được xem hơn là nghe qua tai 10 người khác nhau.

Vậy thế thôi, khỏi cần agency lớn nữa, khỏi cần băm chặt trên TV nữa, khỏi cần làm gì nữa, cứ để khách hàng nói với nhau là đủ? Crowdsourcing chiến dịch của bạn đi, làm như nó giống wiki đi?

Rất khó. Bởi mục tiêu của khách hàng và của bạn là khác nhau (cho dù tổng cộng thì hiệu ứng về việc khách hàng nói hay là bạn chiếu quảng cáo trên TV là bằng nhau). Thêm nữa, chiến dịch Mkt của bạn không thể tách nhỏ ra thành nhiều phần để ai tham gia lúc nào cũng được, một điều cốt lõi của Wiki.

Cho tới giờ tôi cũng không biết nên làm gì để biến những suy nghĩ chém gió ở trên thành hiện thực. Không thể ra đường và nói với tất cả mọi người rằng : Hey, tôi có một sản phẩm mới toanh này, hãy nói về nó đi các bạn. Mà cho dù mọi người có nói, ai cũng sẽ cảm thấy không vui khi nhận ra rằng hóa ra mình đang là cái loa cho người khác. Đấy cũng là một điểm tiếp theo khiến chiến dịch của bạn không thể thực hiện theo kiểu làm Wiki được, bởi những user trong wiki sửa wiki là để phục vụ cho chính bản thân họ trước khi phục vụ cho cộng đồng.

Chắc tôi vẫn phải kể một câu chuyện, và câu chuyện đó có thể được thêm thắt tiếp tục bởi những người khác.

Hãy thử un-planned một lần, các bạn Traditional Marketer của tôi ơi…

Warm Tone
Có may mắn chơi với một vài bạn làm marketing ở các nhãn hàng FMCG mới thấy các bạn cực như thế nào. Đúng là Fast, Fast, Fast, cái gì cũng nhanh, cũng  dồn dập. Cũng đã một lần làm agency cho FMCG mới hiểu cái cảnh tại sao agency cứ chửi mắng client xoe xóe (:D) là nó ép mình như ép mỡ, nhưng nếu không ép thì cơ hội của client sẽ qua mất. Tính chất của các mặt hàng FMCG thường là nặng về phần marketing nhiều hơn (quảng bá, bao bì, phân phối…) là chất lượng bên trong của sản phẩm. Ví dụ điển hình như trà Dr.Thanh, nếu bạn tính coi xem số tiền mà T.H.P bỏ ra để air TVC, để quảng bá khắp mọi nơi, để làm bao bì, triển khai đại lý phân phối thì bạn sẽ thấy rằng số tiền thực sự bỏ ra cho trà ở bên trong có thể sẽ là rất nhỏ.

Thế nên đâm ra tới lúc các bạn của tôi mở công ty riêng hoặc chuyển sang làm online vẫn giữ cái thói quen Fast Fast Fast Fast đấy, vẫn giữ cái thói quen làm tất cả mọi thứ theo đúng một lịch trình có sẵn và đúng giờ một cách hoàn hảo. Cũng mới chỉ một năm tập tọe với online, tôi có một lời khuyên sau 1 năm làm việc : Nếu làm online, hãy xác định rõ ràng những điều bạn muốn (objectives) nhưng đừng fix kế hoạch của bạn, đừng mong muốn mọi thứ có kết quả nhanh chóng như khi bạn làm Old Media.

—————–

Nếu như cách làm thông thường của Traditional Marketing là Push and Tell thì đối với môi trường Online, mọi thứ không còn thuận lợi như vậy. Bạn vẫn có thể Push, bạn vẫn có thể bổ vào đầu người ta thông điệp của bạn và ngồi rung đùi nói rằng ít ra cũng có x% những người đang online nghe bạn nói. Câu chuyện không đơn giản như thế bởi 100%-x% số người còn lại không chỉ không nghe bạn mà họ còn đang nói chuyện với nhau, đang càm ràm với nhau và thậm chí đang chửi bởi bạn thậm tệ cùng với nhau bởi bạn push quá nhiều thứ nhảm nhí (điều mà trước đây với cái TV thì họ không làm được). Bạn phải lắng nghe họ nói.

Môi trường online đặt ra rất nhiều thử thách (song song với cơ hội nó mang lại). Một cuộc đối thoại hai chiều chỉ có thể trở nên thực sự tốt khi bạn có đủ thời gian và tâm huyết, đam mê (passionate). Nếu thiếu một trong hai yếu tố này, khó lòng bạn sẽ thuyết phục được khách hàng của bạn và rồi bạn sẽ lại chặc lưỡi cho qua. Và rồi online campaign của bạn sẽ fail và bạn nói rằng, haiz, online cũng chả khá khẩm gì hơn offline cả. Trong khi đó, nó fail bởi bạn không dành đủ thời gian/tâm huyết cho việc lắng nghe và đáp trả lại khách hàng.

Thường có những lời khuyên rằng nếu viết blog cho công ty, hãy viết đều đặn 1 tuần/lần hoặc theo một khoảng thời gian đã định trước. Tôi không bao giờ làm được theo lời khuyên này. Tôi chỉ gim trong đầu mình, mục tiêu của blog công ty tôi là phải mang lại cho người đọc ABCXYZ… và sau đó để cho cảm giác, tâm huyết của mình dẫn dắt. Ít nhiều cho tới giờ tôi vẫn cảm thấy điều này là đúng bởi một bài blog có hồn sẽ mang lại kết quả nhiều hơn rất nhiều so với 3-5 bài blog viết chỉ để viết, để thì thầm, để hét vào tai khách hàng là bạn đang tồn tại.

—————–

Vậy đó, nếu đã làm online, hãy can đảm một lần thử un-planned, chỉ giữ lại objectives và để cho tâm huyết, đam mê của bạn dẫn dắt bạn. Và xin nhớ tới yếu tố thời gian. Dục tốc bất đạt, các cụ ngày xưa nói không sai chút nào.

Ba bài học rút ra sau khi đi Phượt

Thực ra ba bài học này nghe có vẻ sến, nhưng tôi đã gặp trên đường Phượt không biết bao nhiêu lần rồi. Vậy nên sến thì sến mà cứ viết ra thôi.

IMG_4821
1.Trong chuyến đi Mường Lát, khi đi con đường đất từ Mường Lát đâm xuyên ra quốc lộ, chúng tôi đã đi mất 12 tiếng cho đoạn đường dài khoảng 70km đó. Ngoài việc đi xuyên rừng, xuyên núi, qua suối, qua những mắt tre đẹp như trên thì bên cạnh đó là sự sốt ruột khó tả được bởi trời mưa. Mà đi đường núi sợ nhất trời mưa, trơn trượt là một chuyện nhưng nếu suối dâng lên hay bị lở thì chỉ có chôn chân ở giữa rừng thôi. Vậy nên cứ gặp ai là hỏi đường để biết chắc là mình đang đi tới đâu rồi, mình có đi đúng đường không và mình mất bao lâu nữa thì thoát khỏi cảnh này. Mỗi người trả lời một cách. Có cụ bà nói, haiz, mày đi thế phải sáng mai mới tới. Có người lại nói, ôi dễ lắm, tao đi cỡ 1 tiếng là tới. Cuối cùng từ lúc hỏi tới lúc ra được đường lộ là khoảng 3 tiếng.

Người dân tộc thì có điểm tốt là hầu như chẳng nói dối bao giờ. Thế nên, có nhiều thứ phải nghĩ lại sau khi đi qua đoạn đường này :

-Trong trường hợp với cùng một câu hỏi mà có quá nhiều đáp án trái ngược nhau, tốt nhất là bạn nên tin vào bản thân mình

-Mọi câu trả lời đều có thể đúng, cho dù nó trái ngược nhau. Cụ bà đi bộ thì phải sáng mai mới tới, còn anh dân tộc thì đi xe máy siêu hạng nên chỉ 1 tiếng là tới. Nếu câu trả lời trái ngược nhau, tìm hiểu kỹ, bạn vẫn có thể biết được điều bạn cần biết. Nếu không tìm hiểu được, vậy cứ nên tin vào bản thân thôi.

Beautiful curves

2.Trên đường đi từ Tú Lệ về tới Nghĩa Lộ, đoàn chúng tôi có 3 xe. Sau khi ăn cơm tối xong là hơn 8h, quyết định lao xuống Nghĩa Lộ ngủ cho sướng vì nhà nghỉ trên Tú Lệ rất chán. Tuy vậy, do liên lạc không hiểu nhau nên tôi đã bị lạc, hai xe còn lại đi trước. Đường đi rất chi là quanh co, lúc đấy lại tối rồi, mà đường lộ ở tỉnh thì không có đèn sáng trưng hai bên như đường trong thành phố. Xe Wave thì đèn pha lẫn đèn cốt đều không đủ sáng, vì vậy tôi cứ phải lò rò đi với tốc độ ~30km vì nếu quá tay một chút, lao xuống vực ngay.

Bất chợt, có một cái xe tải to đùng vượt lên, phi với tốc độ 50-60km/h. Xe tải thì đèn sáng quắc, thế là vội vàng lao theo nó, nhắm mắt nhắm mũi không buồn nhìn cua nữa mà cứ đúng cái … mông xe tải mà lao theo. Vì thế nên tốc độ đã tăng lên nhanh chóng. Xe tải phi nhanh cỡ nào mình cũng phải phi theo nó. Ở đây, rút ra là, khi bạn đã biết đích cần đến và đoạn đường cần đi rồi, đôi khi phó mặc số phận cho một thứ gì đó ào ào lại an toàn hơn nhiều so với bạn cứ lò dò đi trên con đường đó.
IMG_4865

3.Đường núi đi trời mưa thì bị bùn lầy là điều bình thường. Nói chung, bùn là một thứ dở hơi chết tiệt, vừa bẩn vừa nhão nhoét vừa dễ làm người đi xe bị ngã. Lần đầu tiên khi gặp bùn nhiều như vậy (ở Mường Lát), tôi cũng đi rất từ từ, vừa đi vừa run. Mấy lần lạng tay lái tưởng xòe. Tuy vậy về sau mới rút ra kinh nghiệm, để không bị ngã thì tốt nhất là đừng cho bùn có cơ hội làm mình ngã. Mà để nó không có cơ hội thì tốt nhất mình phải vượt qua nó thật nhanh. Từ đó, cứ gặp bùn là không nể nang gì nữa, trừ khi nó to quá, kinh quá còn không là cứ chính giữa mà phi ào qua, chả bao giờ bị ngã. Đôi khi, trong cuộc sống cũng gặp phải vài thứ nhão nhoét như bùn, có khi cứ chánh niệm phi thẳng vào giữa mà đi qua lại lành hơn là tránh nó rồi cuối cùng lại ngã cái oạch, phải không?

Lòng yêu nước

Sunrise

Tôi là ai mà dám nói về lòng yêu nước. Vâng, là một công dân bình thường thôi. Bất cứ một công dân bình thường nào cũng nên nói về lòng yêu nước.

“Nhân chi sơ, tính bản thiện” hay “Nhân chi sơ, tính bản ác”? Cái đó giờ vẫn còn là khó nói, thế nhưng con người ta thường hướng thiện nhiều hơn. Lúc bé xíu, tôi nào biết được đất nước là gì? Tôi chỉ biết được bầu sữa mẹ, biết được những người thân xung quanh mình là hết. Đất nước hiện ra từng ngày, từng giờ qua những bài học, qua những trải nghiệm trong cuộc sống, qua những con người mà tôi gặp. Nói một cách khác, cảnh vật, con người có thể sẽ là “yêu qua cái nhìn đầu tiên” nhưng đất nước thì phải là một quá trình nhận thức lâu dài. Và tình yêu đó bền vững.

Vậy nên, đừng kêu gọi lòng yêu nước của tôi nữa. Bởi vì tôi yêu sẵn rồi. Và bởi vì lòng yêu nước không nên kêu gọi. Lòng yêu nước nên được xây dựng một cách bền vững qua những hình ảnh chân thực và đáng yêu (*)

Trong 10 lý do để mỗi người đàn ông trên thế giới này đều nên đi du lịch, lý do số 3 là đi nhiều sẽ càng trân trọng hometown, trân trọng làng quê, trân trọng đất nước của anh ta hơn. Và tại sao ở chỗ (*), lại chỉ có những hình ảnh đáng yêu? Bởi khi đi nhiều hơn, anh ta sẽ so sánh lại những hình ảnh chưa được đáng yêu ở đất nước, ở làng quê mình và biết rằng à, hóa ra còn nhiều điều ở đó cần phải sửa, cần phải làm cho nó đẹp hơn. Có thể một lúc nào đó, người ta sẽ nói rằng những hình ảnh không được đáng yêu đó cũng là một phần của đất nước chúng tôi, nhưng tôi không nghĩ là lại có nhiều người sẽ tự hào về những hình ảnh này.

Tôi sẵn sàng dùng những sản phẩm của đất nước mình, nếu thực sự trong đó có lòng yêu nước, trong đó có sự cố gắng của mỗi người lao động tần tảo. Tôi cũng sẵn lòng từ chối những sản phẩm ngụy danh lòng yêu nước để kiếm lợi cho bản thân mình. Sự bền vững cần phải xây dựng trên những điều thành thật.

Vậy thôi, đừng kêu gọi nữa. Nếu yêu nước, hãy làm cho đất nước của bạn tốt hơn đi!

Thấy gì từ các con số thống kê về Social Media tại Trung Quốc?

Xem xong slide này thấy có nhiều cái khá hay.

  • Xét về demographic thì số lượng người sử dụng Internet ở TQ có gần 3/4 (71.7%) là sống ở thành phố (ảnh hưởng về tốc độ truy cập?) nhưng có tới 72.4% trên tổng số người này (cả thành phố lẫn nông thôn) là có thu nhập dưới 2000 NDT/tháng (~290 USD) trong khi bình quân thu nhập đầu người của Trung Quốc là 1740 USD/năm. 31.7% là sinh viên, 7.4% là thất nghiệp và chỉ có 12.4% là đã tốt nghiệp đại học hoặc cao hơn.
  • 46% truy cập Internet qua Mobile (!!!, quá kinh, cái này một phần có lẽ do điện thoại TQ làm dởm quá rẻ nên bà con dùng nhiều điện thoại màn hình rộng chăng?) và 35.5% truy cập Internet ở quán cf.
  • Có 3 nhu cầu chính là Entertainment, Information và Communication. Nhu cầu về giao dịch đứng thứ 4 và chỉ chiếm khoảng 1/4 tỷ trọng so với các nhu cầu phía trên chiếm từ 1/2 -> 3/4 tỷ trọng. Blog thịnh hơn Forum.
  • Blog, Forum và SNS là ba nhân tố chính của SM China. Blog được Update ít hơn Forum. Trung bình mỗi người trên mạng xã hội có 2.8 account. Điều này là dễ giải thích bởi 27.4% người sử dụng log vào chỉ để chơi game (chắc VN cũng thế quá :D ). Có tới 15 triệu nhân viên văn phòng ở các thành phố lớn (chiếm khoảng 5% tổng số Internet users) là chơi HappyFarm hơn 5 giờ/ngày(!).
  • Online video thịnh nhưng chỉ có 30% là UGC, còn lại là film không bản quyền (mình thấy 30% cũng là nhiều đấy chứ!)
  • Tỷ lệ Creator và Critic là nhiều hơn hẳn so với Mỹ. Cái này cũng giống như các nước châu Á khác khi mà Blog và Forum thịnh hành. Mức độ participate cũng nhiều hơn bởi sự mâu thuẫn giữa đạo Khổng và xã hội hiện đại dẫn tới việc môi trường online là một môi trường tốt để thể hiện cái tôi mà không sợ bị xã hội đánh giá.
  • Tỷ lệ ảnh hưởng trong việc mua hàng cũng khá cao (lưu ý là tỷ lệ này chỉ cao đối với những người đã truy cập Internet). Kể cả không mua hàng thì 90% số người được hỏi vẫn chú ý tới các bình luận trên mạng.
  • 5 ví dụ cho việc thành công khi sử dụng SM ở Trung Quốc :
    • Lancome : tự tạo SNS, tạo nhóm (Group) ở trên Kaixin001 (SNS) và tổ chức online contest. Lancome sử dụng khá tốt việc kết hợp kênh cũ để boost cho kênh mới thông qua các ví dụ (dùng kênh cũ để quảng cáo cho SNS của Lancome, dùng Group trên Kaixin001 và dùng online contest.
    • Apple : Tạo nhóm trên Xiaonei (đã đổi tên thành Renren – FB Clone). Apple làm được các điều sau :
      • Design tốt để người ta vào đó thấy được đúng chất Apple
      • Humanize các nhãn hàng và quản lý trực tiếp các thông tin qua các account nhãn hàng được humanize này
      • Sử dụng Lucky Draw (một cách cũ) và tiếp theo là khuyến khích UGC bằng chiến dịch iPod Spotter. Nếu để ý sẽ thấy rằng thực ra quà rất nhỏ (chỉ có 4 cái iPod)
      • Free Internet (qua Wifi) ở Thượng Hải và Bắc Kinh (cái này chắc làm ở VN thì khó vì ở VN Wifi nhan nhản)
      • Sử dụng hình ảnh sẵn có trên thế giới để tạo engage và interact (cái này rất quan trọng!)
    • BMW : BMW tạo ra mạng xã hội của riêng mình để gom 150.000 người đang sử dụng xe tại TQ. Case này mình thấy có hai chú ý như sau :
      • Những người thu nhập cao chưa chắc đã vào Internet (xem phần trên)
      • BMW tạo mạng xã hội riêng chứ không tạo group/fan page có phần đúng khi đối tượng sử dụng BMW là niche và có tâm lý không muốn trộn lẫn với số đông còn lại
    • Sony : Sony đã đưa TV lên trên Internet theo đúng nghĩa của câu này. Thông qua “Sufei’s Dỉary”, một series 40 tập được chiếu trên mạng & tại một số màn hình ở các nhà ga là một trong những cách làm crowdsourcing khá tốt. Sau mỗi tập được chiếu luôn là các poll để xem tập tiếp theo Sufei nên xử lý tình huống như thế nào và khá nhiều lần những poll này đã thực sự có ảnh hưởng tới film. Đó có lẽ là điều mà “Lập trình trái tim” đã không/chưa làm được.
    • Rượu vang Chile : Một campaign mà Du lịch cũng như là các ngành nghề ăn uống, dệt may … thực sự nên nghiên cứu. Chia làm 3 phase rõ rệt, từng bước chiến dịch này đưa người Trung Quốc tới gần với rượu vang Chile hơn (có nghĩa là phải xa với văn hóa rượu nội địa hơn). Từng phase ở dưới đây sẽ được thực hiện bằng cách gửi rượu cho các blogger nhấm nháp và đưa ra ý kiến của mình, sau đó để mọi người vote xem ai là người viết review hay nhất.
      • I Love Wines
      • I Love Chilean Wines
      • I Love Chile
  • Một vài ví dụ cho các campaign không thành công ở Trung Quốc :
    • Levono : Truy tìm cô gái có chiếc laptop đỏ. Campaign này được đánh giá là fail ngay trên sân nhà bởi tính chất không thực của nó. Truy tìm nhưng thực sự không có cô gái này mà chỉ là các bạn tự chụp ảnh để fake. “Tìm em nơi đâu”, “Giải cứu Mai Phương Thúy với Nokia”, “Mua bán Mai Phương Thúy”… có thể nhìn thấy nhiều điểm giống với campaign này.
    • Carefour : Liên quan tới việc Pháp đưa ra thông điệp sẽ không ủng hộ Olimpic Beijing nếu Trung Quốc không nói chuyện với người đứng đầu của Tibet. Đầy mầu sắc chính trị!!!

Rõ ràng, cùng với việc nghiên cứu cụ thể về khách hàng sử dụng Internet và Technographic, các nhãn hàng khác nhau (từ food cho tới xe hơi loại sang) đều có thể hưởng lợi từ việc sử dụng Social Media đúng cách.

2009-11-17_1359

Update 1 : Thêm cái article này cũng hay hay (click vô để phóng to lên nhé).

Chinese Youth Media Diet Focuses on TV and Internet

Quick note từ Vietnam Youth Marketing Conference – Day 2 (chiều)

Buổi chiều bắt đầu bằng bài thuyết trình của đại diện JWT với Event Mkt. Bắt đầu bài thuyết trình là một loạt câu hỏi cho việc bạn prefer hình thức giải trí nào : ún cf với bạn, xem film, nằm phè phỡn trên bãi biển… hay là xem quảng cáo. Tất nhiên ai cũng sẽ … không chọn option xem quảng cáo. Điều mà JWT muốn nhấn mạnh ở đây là ngày nay quảng cáo đang phải cạnh tranh với những trải nghiệm, với cuộc sống thực. Đã có lúc mình đọc được ở đâu đó ý này và nghĩ rằng ngày nay, quảng cáo phải cạnh tranh thật lực với nhau để giành giật thời gian của người sử dụng, trong khi đấy bản thân người sử dụng cũng phải tự giành giật với các nhà quảng cáo thời gian của mình (ví dụ đi ngoài đường loa đài của các cửa hàng điện thoại ầm ĩ -> nghe iPod còn hơn …). Từ đó JWT đưa ra Manifesto của mình “Instead of interrupting what ppl are interested in we need to be what they are interested in”. Từ đó, họ đã làm các event liên quan tới fashion cho Aquafina (khi đươc hỏi tại sao âm nhạc là xu hướng hot hơn lại ko chọn, đại diện của Pepsi đã không trả lời rõ ràng mà nói vì fashion hợp với brand).

Bản thân tôi thì không có ấn tượng với việc tạo mẫu nên cũng không rõ hiệu quả của chiến dịch này như thế nào, nhưng có cảm giác rằng mặc dù giới trẻ rất quan tâm tới việc mình cool, mình có cá tính nhưng tổ chức một cuộc thi tạo mẫu có vẻ không reach được tới số đông. Anyway, Aquafina vẫn đang là leading in the category.

Bài phát biểu thứ hai liên quan tới việc quảng bá film của MegaStar. Cá nhân tôi cho rằng lợi thế của MegaStar không phải ở lĩnh vực quảng cáo mkt mà là ở việc họ có exclusive contract trong việc nhập film (họ thường chiếu film trước các rạp khác 1-2 tuần và luôn chiếu film mới gần như trùng lịch với thế giới – điều này giúp cho việc mkt rất nhiều khi các báo cũng phải viết rất nhiều về mảng này cho dù Megastar có chiếu hay không). Nếu Baprang.com thành công, tôi nghĩ MegaStar sẽ phải học Galaxy về khoản này.

Phần hay nhất là phần phỏng vấn Panel cùng với 4 Panelist :

  • Mr Lê Minh Mẫn (Blogger – 24 tuổi – Robbey)
  • Ms Nguyễn Thanh Phương (21 tuổi – năm cuối trường Ngoại Thương)
  • Ms Trần Bửu Lâm (17 tuổi – học sinh trường Hùng Vương)
  • Mr Huỳnh Lưu Đức Toàn (Học sinh Đại học – 19 tuổi)

Có một chút để ý tới thái độ của mọi người xung quanh, tôi ngạc nhiên khi cảm thấy có nhiều người không tin vào những điều 4 bạn này nói (với sự dẫn dắt của Tony Trương – Golden Media). Tôi thì tôi tin hầu hết những gì các bạn ý nói là sự thật, có điều chọn 4 bạn này không đại diện cho teen mà chỉ đại diện cho teen thành phố và có điều kiện nhất định. Đa phần các bạn đều sống không thể thiếu Internet (thậm chí với câu hỏi 1 năm thiếu bố mẹ hay thiếu Internet thì các bạn đều chọn là … thiếu bố mẹ cũng ok vì có thể liên lạc được với bố mẹ qua điện thoại/Internet!!!). Facebook/Yahoo Messenger là hot kw. Xin không bình luận thêm mà để mọi người tự nghe (sorry mọi người vì thu bằng máy laptop nên chất lượng âm thanh không được tốt, hơn nữa đang thu được gần hết thì hết pin nên bị dừng giữa chừng). Tuy vậy nếu bạn chiu khó nghe hết, có thể bạn sẽ rút ra được vài điều thú vị.

>>>>Sound>>>>>>Vietnam Youth Marketing Conference - Panel [Play]

Note : Do import lên FB Note sẽ ko hiện ra file âm thanh, vì vậy nếu mọi người không thấy file âm thanh xin click vào đây để nghe trực tiếp.

Quick note từ Vietnam Youth Marketing Conference – Day 2 (sáng)

Sáng nay có hai bài thuyết trình. Bài đầu tiên của chị Hana Đặng từ Golden Group nói về Mobile Mkt. Bài thuyết trình này là một bài nói khá tổng quan và không có gì mới (nếu bạn đã nghiên cứu qua về cái này). Một số case trong bài là khá ấn tượng, tuy nhiên chưa thực sự phù hợp với môi trường của Việt Nam. Mình khá happy khi thấy sau bài phát biểu, đại diện của Viễn Thông A chia sẻ ý kiến (đồng quan điểm với bản thân mình) và cho rằng chỉ nhìn case của nước ngoài thôi thì chưa đủ để nói lên điều gì. Để làm Mobile Mkt, không chỉ là nhìn xem khách hàng muốn gì mà còn phải nhìn vào máy điện thoại của họ như thế nào (phần cứng ra sao, màn hình có rộng không, có support wifi ko… for ex) và phải nhìn xem công nghệ của VN đang ở chỗ nào. Đồng ý hai tay bởi vì hồi mình làm Mobile một thời gian có chú ý tới dịch vụ LBS, thế nhưng hồi đó không có bất cứ nhà cung cấp nào muốn làm và support (bây giờ thì đã có Vina). Nhà cung cấp (Vina, Mobi, Viettel…) thực sự rất lười, họ cứ ngồi không mà chém tiền 30-50% tin nhắn của CP là ok rồi, chả việc gì phải làm gì, phải innovate gì cho mệt xác. Giờ có 3G cũng tốt hơn một chút khi họ bắt đầu làm ra nhiều dịch vụ hơn và chú tâm thực sự tới điều này.

Bài thuyết trình thứ hai là một bài thuyết trình rất đáng nghe của YoMost (Dutch Lady). Vào VN 15 năm và bây giờ vẫn đang dẫn đầu thị trường sau 10 năm, YoMost có khá nhiều thứ để chia sẻ. Mình take note ra đây vài thứ hay ho :

  • Teen thay đổi liên tục và cứ 2 năm thì YoMost phải update insight lại một lần (đồng nghĩa campaign cũng thay đổi theo). Từ năm 2001 là  Independence & Freedom tới 2003 là Selfish Expression và 2007 là Expression Skewed to emerging Street Culture.
  • Trong 10 năm Yomost nhận thấy có những sự thay đổi sau từ teen :
    • Us -> Me
    • Parsimony -> Abundance
    • Naivity -> Exposure
    • Strict & Clear family order -> Family fragmentation (more disconnect with family)
  • Teen đang cố gắng để break free và cái đó cũng có cái giá :
    • Loneliness
    • Confusion
    • Hesistation
  • Teen khá là concern về health và looks
  • Một số thứ khác
    • Happiness is money
    • Stand out but still belonging to the group
    • Thirst for entertainment
    • Success is modelized on media icons

Ở đây có thể thấy rõ các nhãn đang cố gắng đẩy teen ra đường (:D) thông qua trào lưu hiphop. Sáng nay vừa lướt qua chưa kịp đọc bài này nhưng có thể thấy rõ là Top trend trong 10 năm trở lại đây trên thế giới cũng là âm nhạc. Tạm cập nhật thế, đi ăn đã. Chiều nay sẽ có panel phỏng vấn các bạn Teen vào cuối buổi, trong đó có hot-blogger Lê Minh Mẫn (Robbey). Mình không rõ tiêu chí để chọn lựa teen phỏng vấn sẽ như thế nào, nhưng có lẽ mình cần nghe ý kiến của các bạn teen bình thường hơn là các bạn hot-blogger (vì đơn giản mình cần bán hàng cho các bạn teen bình thường mà :D ). Một câu hỏi nhanh : hot-blogger ở VN có ai đã có mức độ influence tới mức trở thành trend-setter hay chưa? Mức độ tin cậy với hot-blogger là như thế nào? Có bao nhiêu hot-blogger nhận tiền của brand để viết, có bao nhiêu hot-blogger từ chối không nhận tiền của brand để viết?

Update 1 : mình ko vào được trang coolzone (coolzone.com.vn), có bạn nào có ý kiến gì về cái này của Yomost hay không?

Quick note từ Vietnam Youth Marketing Conference – Day 1 (chiều)

Buổi chiều mở đầu bằng phần thảo luận của một số diễn giả buổi sáng về chủ đề “Identifying the Media Channels that Work Best for Your Company”. Phần này mình có cảm giác các diễn giả hơi “hiền” để có thể đưa ra các câu hỏi thực sự challenge nhau. Các diễn giả đều tới từ các công ty agency lớn (Ogilvy, Lowe, Pepsi…), do vậy đều dẫn giải thiên về các kênh truyền thống nhiều hơn là các kênh online (nói rõ hơn thì vẫn sử dụng mkt tích hợp, dùng các kênh truyền thống để dẫn về online chứ ko làm hẳn online trong khi online là một channel có tầm ảnh hưởng không thể phủ nhận với giới trẻ).

Bài về Social Media Marketing của GroupM chỉ nổi bật khi diễn giả hỏi trong hội trường (~ 200 người) về tỷ lệ tham gia các mạng xã hội khác nhau. Facebook thì 80% giơ tay, Twitter thấy có 10%, Cyworld và Hi5 có dưới 5 người, Myspace, Yahoo Plus và Zing Me không có bất cứ ai. Case Study về Sunsilk “Life can’t wait” là một case về mkt tích hợp nhiều hơn là case về SMM. Có cảm giác diễn giả vẫn còn đang bị vương vất bỏi panel lúc đầu giờ nên vẫn thấy tinh thần của Traditional nhiều quá mà chưa ra được SMM.

Cuối buổi là bài trình bày của Lowe về việc sử dụng Digital Space để Engage với giới trẻ. Bài trình bày có đưa ra khá nhiều ví dụ trên thế giới (kinh điển và hay, ví dụ Numa Numa…) Phần Case Study của Lowe là hai case study gây tranh cãi. Cá nhân mình khá thích hướng approach của Nescafe cùng trò chuyện, cũng thấy rằng người sử dụng VN thích critic nên việc làm poll là khá chuẩn, tuy vậy không hiểu sao Cungtrochuyen lại chưa phát triển như mong đợi. Lowe đưa ra con số là từ lúc launch tới giờ, Cungtrochuyen.com có 348.000 unique visitor, 12500 registered users và thời gian trung bình on-site là 2:28 phút. Không có gì đặc biệt phải ko? Suggest của mình là Cungtrochuyen nên có Facebook Application (or Zing Me application nếu Zing có khả năng làm được) và widget hiển thị poll để nhúng vào blog, forum… Cái này chỉ cần bỏ đi 1-2 TVC ì xèo trên TV mà dồn tiền vào là làm tốt mà chắc chắn có hiệu quả hơn nhiều (Nescafe chắc cũng đâu có thiếu tiền mà có lẽ do Lowe không offer vụ đó). Case số 2 là Case về “Love Story” của Close Up tức “Tìm em nơi đâu”, một chiến dịch gây nhiều tranh cãi của Lowe và U. Cá nhân mình cũng đã nói lên ý kiến về chiến dịch này rồi nên không nói lại, tuy vậy thấy rằng agency cố gắng/cố tình ép cho chiến dịch từ buzz sang thành mang danh viral. Viral gì khi mà mới xuất hiện một tí đã đăng bài advertorial lộ hết hàng luôn? Lowe cũng đưa ra con số 45% share tăng trưởng nhưng không đưa ra thời gian cụ thế (tăng rồi lại sụt trong 1 tháng/3 tháng…)

Ngày đầu tiên của hội thảo này, hơi thấy buồn vì chưa có tiếng nói của các diễn giả Việt Nam và tiếng nói của đại diện giới trẻ (ngày thứ hai-hôm nay sẽ có). Mình được nghe lại một ý khá hay của một bác làm chức khá bự ở một công ty cũng khá bự “Tại sao mình sinh ra ở VN, ăn gạo VN, uống nước VN mấy chục năm rồi, lại để các bạn khoai Tây, các bạn Ấn độ sang bảo là mình là ai, mình thích cái gì, hành vi của mình ra sao… rồi đưa một lô công thức ra tính toán bảo mình sẽ thích thế này thế kia trong khi thực ra mình chả thích thế.” :D :D :D . Nói cho vui thôi nhưng không phải không đúng vì các bạn nước ngoài nhiều bạn rất giỏi, có khả năng nghiên cứu thị trường để đưa ra số nhưng lại không có cái gut-feel để diễn giải các con số đó ra cho đúng. Mình hy vọng sẽ thấy được nhiều người VN chứng minh rằng mình cũng có thể làm được điều đó, có thể làm được Mkt tốt hơn cho dân VN mình chứ không để các bạn nước ngoài “lũng đoạn” hết cả :D .

Quick note từ Vietnam Youth Marketing Conference – Day 1 (sáng)

Sáng nay có 3 bài phát biểu của 3 đại diện cỡ bự : Nielsen Vietnam về Generation V, Case Study về Kotex Xì tin của Ogilvy và bài phát biểu của VP Makerting của Pepsi Co. Nhìn chung các bài phát biểu khá tổng quát và chung chung.

Đối với bài phát biểu về Generation V, Nielsen Vietnam đã cố gắng đưa ra các khái niệm và các con số. Tuy vậy, dường như bài phát biểu chưa thực sự thể hiện được insight của giới trẻ. GenV được Nielsen định nghĩa là từ 15-24 tuổi, được chia thành 3 loại là Regular, Uber Moderns và In-betweens. Ngay từ phần phỏng vấn Regular đã phỏng vẫn một bạn teen từ trường Nguyễn Thị Minh Khai nên có lẽ chỉ lấy được insight của teen ở thành phố chứ không phải teen ở ngoại thành. Phần phỏng vấn đối với Uber Moderns khá buồn cười khi phỏng vấn một bạn đang làm tại Ad Agency. Mình thực sự có được quen biết với một vài bạn đã và đang làm ở Ad Agency, các bạn đều khá chất nhưng chưa có bạn nào chất một cách gượng ép như bạn được phỏng vấn. Tỷ lệ của 3 nhóm này là 48% Regular/27% In between và 25% Uber Modern. Nếu 25% teen mà như bạn được phỏng vấn thì quả thật … khó nói quá.

Một điều khá thú vị là Top 10 Websites được truy cập của GenV theo Nielsen là Google, Hihihehe, Zing Mp3, Kenh14, Dan tri, vnExpress, Nhaccuatui, Facebook, 24H và YouTube. Nielsen dường như cũng chưa phân tích đúng được insight của giới trẻ khi vẫn cho rằng blogging is steadily increasing. Nhu cầu thể hiện và chia sẻ thông tin của giới trẻ là điều không thể phủ nhận được, thế nhưng blog không phải là nơi thực sự dành cho mọi người (nhất là sau khi đã có Facebook xuất hiện). Xu thế blog trên thế giới hiện tại cũng giảm bớt và đi về chất lượng nhiều hơn số lượng.

Bài phát biểu của Ogilvy khá tốt ngay từ bước khởi đầu khi cho rằng “Teen” is not just a demographic, it’s a culture that constanly changes and is heavily influenced by popular cultures. Ogilvy cũng show khả rõ về case của Kotex Xì tin, tuy vậy vẫn thiên về mảng offline nhiều hơn là online. Sẽ phải check lại cụ thể và chi tiết về girlspace.com.vn để xem đó có thực là a forum for self-expression hay không.

Bài phát biểu của PepsiCo ấn tượng bởi những TVC của Pepsi làm đã đều quá ấn tượng rồi, tuy vậy lại không show ra một cách rõ ràng tại sao PepsiCo làm như vậy và khi họ vào Việt Nam, họ phải adapt như thế nào để touch được giới trẻ Việt Nam. Có lẽ đó cũng là điểm thiếu trong 3 bài phát biểu của 3 bạn khoai Tây sáng ngày hôm nay. Rất nhiều số, rất nhiều case nhưng vẫn thiếu một cái gì đó insightful. Một chú ý nho nhỏ nữa là tất cả 3 bạn đều khẳng định rằng âm nhạc sẽ là một trong những con đường dễ nhất để tiếp cận teen.

Update 1 : Girlspace.com.vn có lẽ học tập ý tưởng của Beinggirl.com.vn. Tuy vậy, đáng ngạc nhiên khi vào girlspace.com.vn phần forum gần như không có gì nhiều :

2009-11-12_1445

Update 2 : Ghi lại ý kiến của bạn Trang từ Facebook (http://www.facebook.com/home.php#/note.php?note_id=207435655010&comments) : Không ấn tượng lắm về Girlspace.com.vn của bác Kotex, vì nó không mang tính tương tác hai chiều vơi community, nên các bạn teen vẫn không biết nó là cái gì (đã từng phỏng vấn tầm 50 em teen mà trong số ấy chỉ có 1 ngơời đã từng vào nhưng ko quay lại…) và bạn Hải cũng từ Facebook : AC Nielsen is stil clueless in VN internet market. Actually, non of the big guy in research understand anything of this market => Room for a Company who can provide these insights

There’s no “work-life balance”, there’s only trade-off…

2009-11-11_1135

Lấy cái status của bạn Min để nhảm một tí chơi. Có rất nhiều sách/blog nói về chuyện cân bằng work và life, tuy nhiên quả thật mình cũng chưa thấy ai có khả năng này. Kể như là work và life là hai đỉnh núi cách xa nhau, con người cứ phi thân từ đỉnh này qua đỉnh kia, rồi lại đỉnh kia qua đỉnh này mà thôi.

Nói nhảm mới nhớ tới hệ điều hành ngày xưa chỉ chạy được single-thread. Nghĩa là một là work, hai là life. Kiểu đó cũng hay ho. Bây giờ chạy multi-thread có nghĩa là vừa work, vừa life. Nhớ có những lúc mệt, nghĩ bụng giá mà mình như bác xe ôm đầu phố được thì tốt. Làm 8 tiếng đủ tiền, về đi nhậu, tối chả phải lo nghĩ gì cả :D . Thế là single-thread phải không? Bác ý chả biết vào facebook, chả biết vào twitter, nơi mà work và life cứ lẫn lộn tung hê hết cả lên với nhau.

Có một điều nói đi nói lại, con người phát triển chậm hơn công nghệ rất nhiều. Máy tính chạy nhanh lên thì multi-thread nó mới mượt mà được, nhưng đầu óc con người có phát triển theo định luật Moore cứ hai năm não lại to ra gấp đôi đâu? (thế có mà bị phù nề!!!). Thế nên lại phải single-thread là hơn cả. Nhưng cuộc sống cứ đòi hỏi phải multi-thread thì sao?

Có một cái tip cũ rích : chia nhỏ thời gian ra mà single-thread. 30 phút cho công việc, 30 phút cho các thứ nhảm, 30 phút lại cho công việc …. 30 phút dài quá thì 15 phút, vẫn dài thì 5 phút. Đấy cũng là cách mà máy tính làm thôi. Đôi khi con người học tập máy tính cũng vui đấy chứ :mrgreen:

Kama Sutra (mobile version) - Bath Tub