Sự tin tưởng…

Hôm nay, Chris Baskind đã có một bài viết khá hay với tiêu đề “The Only Workable Model for the Web is Trust“. Xin được trích dẫn nguyên văn một đoạn quan trọng nhất trong bài viết này ở đây :

The brands they will choose will be the ones they trust, and trust is the end product of a consistent and transparent relationship between producer and consumer. As Valeria wrote recently:

Trust is earned. Trust is more valuable than gold. People will pay for it. And if you’re working to earn it now, you’re already creating equity in the next economy.

So back to basics we go, whether we’re attempting to build empires or playing the role of market insurgent. The game is the same, and it’s the quality of your name.

Whatever product or service you must say grace over, there’s somebody out there with the same thing — only cheaper. But they can’t discount the trust you develop with your potential customers. In a real sense, trust is the currency of the next media economy.

——————————

Ngày hôm nay mới có thời gian ngồi đọc kỹ cuốn “Đô-la hay lá nho?” (bản dịch của cuốn Naked Economics). Trong cuốn sách này cũng nói về giá trị của thông tin và sự tin tưởng. Ngày nay, chúng ta đôi khi phòng bị với những người xung quanh từng đồng, từng hào một nhưng lại gửi cả tấn tiền vào ngân hàng cho những người mà chúng ta không quen biết. Khi chúng ta đến một nơi xa lạ, chúng ta có thể khó khăn trong việc lựa chọn các món ăn địa phương nhưng lại dễ dàng gật đầu khi bước vào một cửa hiệu KFC, McDonald hay Jolibee mà chúng ta chưa từng ăn bao giờ. Đơn giản, logo thân quen này đã cung cấp đầy đủ cho chúng ta biết thông tin về các món trong cửa hiệu, về việc nó có nhà vệ sinh hay không và thậm chí là cả việc một suất cánh gà rán sẽ có mấy chiếc cánh. Những cửa hiệu này không chỉ bán (và song song với điều đó, chúng ta không chỉ mua) sản phẩm mà còn là cả những thông tin có thể dự đoán được, có thể tin tưởng được.

——————————

Tất cả mọi thứ đều đúng đối với chiều đi từ Nhà sản xuất -> người mua hàng. Sự tin tưởng sẽ gia cố và tạo ra sự vững bền đối với các tính chất còn lại của nhãn hàng. Thế nhưng, chiều ngược lại thì sao? Liệu nhà sản xuất có tin tưởng người mua hàng được không?

“Đô-la hay lá nho” có một ví dụ rất hay về việc này. Đó là ví dụ của người bán bảo hiểm và người mua bảo hiểm. Người mua bảo hiểm luôn có nhiều thông tin về sức khỏe của mình nhiều hơn là người bán bảo hiểm. Thông thường, ngành bảo hiểm hoạt động dựa trên việc xác định chi phí bảo hiểm trung bình trên tất cả những người mua bảo hiểm và tính phí bảo hiểm cao hơn một chút so với chi phí trung bình này. Tuy vậy, chi phí này chỉ thực sự đúng khi thông tin người mua bảo hiểm cung cấp cho người bán bảo hiểm là chính xác tuyệt đối. Nếu bạn cung cấp thông tin chính xác thì chi phí bảo hiểm có thể tăng vọt và thậm chí là chả ai muốn bán bảo hiểm cho bạn nếu bạn đang bị một chứng bệnh khó chữa. Do vậy người mua bảo hiểm thường sẽ không khai chính xác thông tin về sức khỏe của mình (chưa tính tới việc họ vô tình khai không chính xác vì khi nói tới bệnh tật ai cũng muốn nói nhẹ hơn). Khi thông tin thu được không chính xác, người bán bảo hiểm sẽ phải điều chỉnh bằng cách tăng giá để không bị lỗ. Việc tăng giá này khiến cho những người khỏe nhất trong số những người ốm thấy rằng đây là một mức giá bất lợi (vì thấy rằng họ phải trả cao hơn mức họ được hưởng) và sẽ dừng không mua bảo hiểm nữa. Khi đó, số lượng người ốm nặng tăng lên (rủi ro cho hãng bảo hiểm tăng) và chi phí bảo hiểm lại tiếp tục tăng. Cuộc rượt đuổi về thông tin cứ diễn ra cho tới khi thị trường bảo hiểm không chịu nổi nữa và … giải tán.

Do vậy, ở đây sẽ có hai giải pháp để tránh việc thị trường bảo hiểm phải giải tán. Cách thứ nhất : không bán cho cá nhân mà bán cho cả một tổ chức (ví dụ một công ty). Điều này cho giúp cho rủi ro được giảm bớt vì sức khỏe của những người trong công ty là không đồng đều, trừ phi công ty này sản xuất thứ gì đó có hại cho sức khỏe của công nhân. Cách thứ hai : cho cá nhân tự chọn mức bảo hiểm. Nếu anh tin rằng 10 năm nữa mới bệnh, tôi sẽ bán cho anh với giá là 1 đơn vị. Nếu anh nghĩ rằng 5 năm nữa anh đã bệnh rồi, tôi sẽ bán cho anh với giá là 2 đơn vị (con số này chỉ là ví dụ). Đây là một dạng khôn khéo để lấy thông tin của người mua bảo hiểm.

Rõ ràng, người mua bảo hiểm có lợi thế bởi họ không cần phải cung cấp thông tin đúng cho người bán bảo hiểm. Trong khi đó, các nhãn (bao gồm cả bảo hiểm) muốn tồn tại được thì ngày càng phải cung cấp những thông tin đúng và giữ vững sự tin tưởng của khách hàng.

Câu hỏi ở đây : nếu người bán bảo hiểm sử dụng Social Media để biết được thông tin của người mua bảo hiểm thì sao? Nếu họ nói rằng, tôi không thể bán bảo hiểm cho anh với mức là 1 đơn vị bởi vì trong 5 tháng gần đây, anh đã kêu ốm trên Facebook tới 10 lần thì sao?

Câu hỏi tiếp : sự minh bạch của thông tin lúc đó có còn không? Nếu không phải chỉ bảo hiểm mà là các thông tin khác bạn đang chia sẻ để xây dựng một hình ảnh được người khác tin tưởng cũng sẽ bị khai thác để tạo nên những điều bất lợi cho bạn, bạn có chia sẻ nữa không?

Thử phân tích sự khác nhau giữa Technographics của Metro China năm 2008 và năm 2009

Technographics - Metro China -2008

Technographics - Metro China -2008

-

Technographics - Metro China - 2009

Technographics - Metro China - 2009

Gạch đầu dòng vài thứ mình có và mình có thể nhìn thấy được từ đây :

  • Số lượng Active tăng, số lượng Inactive giảm.
  • Số lượng Collector tăng gấp đôi. Số lượng Creator, Critic và Spectator có tăng nhưng không đáng kể. Joiner giữ nguyên.

Số lượng Active nói chung tăng là phù hợp với xu thế chung, với sự phát triển của Blog, Forum/BBS, SNS. Cuối năm 2008, khi Trung Quốc có 280 triệu Internet User thì đã có tới 162 triệu là Bloggers. 71% người sử dụng Internet ở Trung Quốc là sống ở thành phố (Metro?) và trung bình mỗi người có 2.8 account trên mạng xã hội. Mặc dù Facebook và Twitter bị cấm thì vẫn có tới khoảng 92% Internet User tại Trung Quốc có sử dụng các ứng dụng Social Media. Số lượng unique visitor của năm 2009 đối với BBS tăng 60% so với cùng kỳ năm 2008.

Statistics of SNS in China

Statistics of SNS in China

(đọc thêm tại Techcrunch)

Câu hỏi hóc búa nhất ở đây là tại sao trong vòng 1 năm tỷ lệ Collector lại tăng gấp đôi? Theo định nghĩa, Collector là người sử dụng RSS Feed, Tag và các website Social News để thực hiện việc sắp xếp, tổ chức nội dung theo ý của mình (và có thể sự sắp xếp này có thể ảnh hưởng tới người khác, ví dụ khi bình chọn ở Digg, Mixx…).

Cá nhân tôi phỏng đoán rằng với môi trường BBS phát triển mạnh, SNS phát triển mạnh, chính phủ có sự quan tâm đặc biệt tới nội dung trên mạng thì Social News sẽ khó phát triển. Do vậy, các ứng dụng liên quan tới việc Tagging sẽ phải có sự phát triển vượt bậc (Tag hình, video, blog – Tks vì phần gợi ý này).

Coi thử ở đây thì cũng có hai ý để tăng cường cho kết luận về Photo Tagging :

  • China SNS users are mostly interested in status and photo album updates from friends.
  • Sending messages and uploading photos are the two most popular activities on SNS.

Nghĩ tiếp, nghĩ tiếp…

—————————-

Update ngày 28 Dec :

China User Generated Content Statistic - eMarketer

Src : eMarketer.

Update ngày 29Dec2009

China Demographic

Src : The Economist

“More children would increase the dependency ratio until they were old enough to join the workforce, but reduce labour shortages in the long term.” <- and they’ll have time to contribute to Groundswell (SNS,Blog, Forum…) bcz it’s their most exciting “job”.

Groundswell – định nghĩa và ví dụ

TCP/UDP với Real-time/Long Tail

Nếu bạn không học về Networking, bạn chẳng phải quan tâm đến TCP và UDP làm gì. Tuy vậy, tôi muốn nhắc một chút tới TCP/UDP trước khi nói tới vấn đề chính của bài blog này (Real-Time vs Long Tail) để thấy rằng đôi khi trong cuộc sống, có rất nhiều pattern chung ở nhiều lĩnh vực khác nhau. Đây có thể sẽ lại là một bài blog hơi luẩn quẩn và hy vọng bạn sẽ giúp tôi làm rõ hơn những gì luẩn quẩn trong đầu tôi. :mrgreen:

———————————-

Một cách chung chung nhất, TCP và UDP là hai giao thức (quy định cách thức giao tiếp) mạng phổ biến trên Internet. Để truyền thông tin đi trên mạng, người ta chia nhỏ thông tin ra thành nhiều phần. Việc này giống như khi bạn chuyển nhà, nếu bạn có ô tô to, bạn có thể chuyển tất cả đồ đạc đi trong một chuyến. Nếu không có ô tô mà chỉ có xe máy hoặc xích lô, bạn có thể chia nhỏ đồ đạc ra thành nhiều chuyến và chuyển dần đi. Nói chung, giao thức hay bất cứ thứ gì xuất hiện thường sẽ dễ tồn tại hơn nếu được nhiều người sử dụng hơn, do vậy thông tin trên Internet cũng được chia nhỏ để truyền đi cho phù hợp với nhiều môi trường mạng và tốc độ khác nhau.

Cơ động là lợi thế của việc chia nhỏ, tuy vậy vấn đề lớn nhất của việc chia nhỏ là làm sao sau khi chia nhỏ và chuyển tới đích, chúng ta giữ nguyên hiện trạng thông tin/vật được truyền đi. Tôi chuyển 100 chiếc đĩa CD từ nhà cũ sang nhà mới và khi đến nhà mới thì chỉ còn 50 chiếc thì thật không chấp nhận được phải không? Đây là điểm khác biệt chính giữa TCP và UDP.

Với UDP, bạn chấp nhận mất mát để đảm bảo tốc độ. Ví dụ như các phần mềm streaming sẽ sử dụng UDP. Bạn có thể mất đi một vài khung hình nhưng bù lại đảm bảo tốc độ để bộ phim đang xem online không bị giật hình.

udp

Với TCP, tính toàn vẹn quan trọng hơn tốc độ. Tôi chấp nhận rằng có thể tôi đi bộ và cầm theo đống đĩa CD từ nhà cũ sang nhà mới cũng được, nhưng 100 cái đĩa quý của tôi không được phép sứt mẻ tẹo nào.

tcp(bản quyền hình và các thông tin thêm về TCP vs UDP có thể xem tại đây)

———————————-

Một người bạn làm trong ngành FMCG đã có lần chia sẻ với tôi rằng càng ngày thì việc quyết định xem hàng của bạn ý có bán được hay không sẽ không phải do nhà sản xuất quyết định mà là do … siêu thị (chỗ trưng hàng) quyết định. Bạn làm đủ mọi cách để người mua biết tới nhãn hàng của bạn nhưng toàn bộ siêu thị xung quanh người mua lại trưng hàng của đối thủ thì bạn cũng khó lòng chống đỡ được.

Long Tail có tầm quan trọng đặc biệt trong việc cải thiện khả năng trưng hàng của bạn. Tất nhiên không phải mặt hàng nào cũng có thể áp dụng Long Tail được. Mặt hàng đó phải có khả năng dễ dàng tìm kiếm, chi phí vật lý lưu trữ mặt hàng đó phải rẻ tới cực rẻ … Do vậy, thường những mặt hàng online sẽ dễ dàng thỏa mãn điều kiện này hơn. Amazon giải quyết bài toán này với các mặt hàng offline (sách) bằng cách số hóa chúng để lưu trữ và in ra khi người sử dụng cần.

Long Tail cũng có tầm quan trọng đặc biệt đối với các website bán các mặt hàng trực tuyến, ví dụ như bán nhạc số, bán phim số … Website tổng hợp thông tin (như Google News, Yahoo News, Baomoi…) hay Social News (như Digg, Mixx, Linkhay…) không phải là ngoại lệ trong số này. Nếu xét một cách thô thiển traffic của người dùng (lượt views) là đơn vị tiền tệ của các website liên quan tới thông tin, bạn có hai cách để làm tăng traffic : show ít tin nhưng mỗi một tin có nhiều người đọc (big head-tin hot) hoặc mỗi một tin của bạn có ít người đọc nhưng lại có nhiều tin được đọc (long tail-tin chuyên ngành). Ở đây xin bỏ qua khía cạnh show hàng cho Search Engine vì đấy lại là câu chuyện hơi khác có liên quan tới SEO, Content FarmsĐứng từ khía cạnh người sử dụng, mặc xác ông ba hoa gì thì tôi cũng chỉ quan tâm tới những gì tôi thích, vì vậy ông làm thế nào chỉ ra cho tôi cái tôi thích thì tôi sẽ đọc. Với các trang thông tin thì cái người dùng thích không chắc đã phải là cái mới nhất đối với người dùng. Ví dụ, một bài báo về chuyên ngành cách đây 1 tuần mà tôi chưa đọc thì vẫn mới toanh đối với tôi, nhưng thông tin về chứng khoán cách đây 1 tuần thì chả có ý nghĩa gì cả.

long-tail(bản quyền hình của Edgewater Tech Blog)

———————————-

Mạng xã hội xuất hiện kéo theo việc thể hiện thông tin theo kiểu stream. (*)Real-time stream giống y hệt như việc bạn đứng trên vỉa hè của đường một chiều và nhìn mọi người đi qua bạn lần lượt lần lượt. Ai quen, ai bạn thấy thích thì bạn chào, bạn nói chuyện, ai không quen, không thích thì bạn bỏ qua. Đọc tin trên Baomoi chả hạn, với cỡ 6000 tin một ngày thì chắc chắn không phải tin nào bạn cũng quan tâm (mà thậm chí chắc chưa tới 5% số tin là bạn quan tâm), nếu thể hiện theo kiểu stream thì bạn cứ để thông tin ào ào qua, tin nào hay thì bạn click.

Facebook trong một chừng mực nào đó thì lại khác. Bạn như một ông cha cố trong một cái làng be bé, chờ từng con chiên một đi qua để xưng tội. Ai bạn cũng quan tâm/phải quan tâm. Bạn có quyền không đưa ra lời khuyên gì cả cho những lời xưng tội đó, thế nhưng nếu bạn không đưa ra lời khuyên, có thể tuần sau, tháng sau… con chiên của bạn sẽ sang xưng tội ở … làng bên cạnh. Bạn có thể add một đống người, nhưng rồi bạn sẽ remove người đó đi nếu bạn không giao tiếp với người ta. Bạn có thấy bóng dáng của TCP vs UDP ở đây không?

———————————-

Vậy rốt cuộc, điều đáng lo lắng ở đây là gì? Là khi xu hướng real-time stream phát triển, liệu còn chỗ để show những mặt hàng cũ nhưng có giá trị với người dùng hay không? Nếu còn, show như thế nào? Giống như siêu thị chỉ có một lượng cố định chỗ để bày hàng, con người cũng chỉ có một lượng thời gian cố định trong ngày (24h/ngày, 24x60x60 giây/ngày) để xử lý thông tin.

Đây là chỗ mắc mớ và từng trường hợp một sẽ có câu trả lời khác nhau. List các điều nho nhỏ tôi nghĩ liên quan tới việc này (xét riêng đối với mặt hàng là tin tức) để có gì blog tiếp (có thể đúng, có thể sai):

  • Real-time và mới là hai khái niệm khác nhau. Đương nhiên người ta nghĩ và hy vọng rằng real-time là tiếp nhận các thông tin mới một cách liên tục, nhưng mới với người này không có nghĩa là mới với người khác.
  • Tùy từng loại thông tin mà giá trị của nó là khác nhau. Có những loại thông tin nếu không mới thì chẳng có giá trị với số đông (1), có loại thì không mới vẫn có giá trị với số đông(2), có loại thông tin không mới thì chỉ có giá trị với thiểu số(3). Tin tức hầu như thuộc loại (1) và một ít là thuộc loại (3).
  • Real-time không phải là không search được nhưng  càng real-time thì sẽ càng không có đất sống cho search(?).
  • Càng chấp nhận real-time, có nghĩa là càng chấp nhận có nhiều thông tin sẽ mất (giống UDP). Hy sinh thời gian kiểm chứng và tìm tòi thông tin cho việc hưởng thụ các thông tin có sẵn.
  • Đơn vị thông tin càng chia nhỏ (bài viết – đoạn viết – twit) thì dường như giá trị sẽ giảm nhanh hơn theo thời gian. Bù lại, đơn vị thông tin nhỏ không hề làm giảm đi tính quan trọng của nó.
  • Khó lòng để đoán được ngữ cảnh của stream, do vậy việc xác định và thêm thông tin (bài viết, quảng cáo) phù hợp với stream là việc khó khăn.
  • Real-time vẫn phù hợp với Long Tail vì từng nhóm người khác nhau sẽ có những nhu cầu cập nhật thông tin khác nhau (via @Tai Tran).
  • Có thể thay đổi thứ tự của thông tin hiện ra trên real-time stream (nếu việc thay đổi này vẫn đảm bảo giá trị của thông tin) (via @Tai Tran).

———————————-

Update 4Jan2010 : (*) Chỗ này chắc phải là Public Stream thì mới nói như thế được vì nếu theo giải thích về Real-Time ở đây thì Real-Time Web phải có một thuộc tính là “is public and has an explicit social graph associated with it“. Đã có social graph dính vô là phải có quen biết nhất định rồi.

Thành kiến

Don't be shy!!! Let's jump !!!

“Don’t be shy, let jump!”

Thành kiến được hình thành cùng với những bài học từ trường lớp và những bài học từ cuộc đời.

Ít bài học, ít thành kiến.

Nhiều bài học, nhiều thành kiến.

Cực nhiều bài học, có thể rất nhiều/có thể rất ít thành kiến.

————————————

Thành kiến ẩn trong sự tự tin. Điều này không có nghĩa rằng sự tự tin chỉ có/lúc nào cũng có thành kiến. Giả vờ tự tin để che lấp sự thiếu tự tin có bóng dáng của thành kiến nhiều hơn.

Khi thành kiến, bạn bỏ lỡ cơ hội nhìn cuộc đời, nhìn người như một đứa trẻ. Nói cách khác, bạn đánh mất sự hăm hở, nhiệt tình.

Khi thành kiến, bạn bỏ lỡ cơ hội nhìn thấy điểm hay của một sản phẩm dở.

Khi thành kiến, bạn bỏ lỡ cơ hội nhìn chính đối thủ của mình một cách toàn diện.

Khi thành kiến, bạn bỏ lỡ cơ hội học được những điều hay từ những kiến thức cơ bản mà bạn đang coi nó là cũ.

————————————

Ai cũng có thành kiến. Được đào tạo theo kiểu một chiều thì lại càng thành kiến tới vón cục trong người. Phải làm sao?

Chỉ cần đơn giản (nhưng thực ra không hề dễ một chút nào) nhìn nhận những con người, bạn bè, sản phẩm trước mặt bạn còn có rất nhiều điều để khám phá. Đừng ngại ngần khi hỏi tại sao bởi vì bộ sách “10 vạn câu hỏi tại sao” không chỉ viết cho thiếu nhi.

————————————

Đó là lý do tại sao tôi yêu thích việc tìm ra những điều tôi chưa biết, viết lại chúng và chia sẻ với mọi người. Cố gắng để giảm bớt thành kiến trong mình.

“Tôi/chúng tôi cần sự giúp đỡ…”

Bạn có bao giờ nói câu này với khách hàng của mình không?

————-

Ngoài việc nói lời hay, lời tốt về sản phẩm của bạn, nói cho đã về chuyện sản phẩm của bạn là vô địch, bạn có bao giờ nói câu nói đó không?

————-

Mới cách đây gần 1 tuần, Linkhay đã thử nghiệm giao diện mới. Không lâu sau đó với những topic phản đối giao diện này, Linkhay lại quay trở lại giao diện cũ. Bạn nghĩ rằng họ đã thất bại ư? Tôi thì không nghĩ như vậy.

Việc họ nhận được sự phản ứng tức khắc với giao diện mới cho thấy bước đầu họ đã có một cộng đồng người sử dụng khá tốt, khá tích cực. Điều thứ hai, họ đang có một môi trường đủ tốt để có thể nhận được những phản hồi tức thời. Điều thứ ba, họ dũng cảm. Họ dũng cảm đưa giao diện mới lên và dũng cảm bỏ nó xuống khi nó chưa thật sự hoàn thiện.

Tuy vậy, không phải trang web nào cũng có điều số 2 – có một môi trường đủ tốt để nhận được phản hồi.

————-

Khi viết về Chiến lược Cho, Miikka đã nhấn mạnh về việc khi bạn cho đi, hãy chú ý mở rộng cửa để nhận lại. Không lạm bàn mà chỉ xét tới các sản phẩm online là sản phẩm trên môi trường dễ thực hiện việc nhận lại thì hình như chúng ta cũng chưa chú ý tới điều này cho lắm.

Hãy thử xét tới Baomoi, nếu bạn là một người sử dụng bình thường, bạn chỉ có thể “cho đi” lời góp ý của bạn qua việc ấn vào một cái link bé tí có tên là “Liên hệ”. Người sử dụng bình thường không hề biết rằng để liên lạc với Baomoi, bạn có thể Twit, bạn có thể vào Facebook… Trên thực tế, trong ngày 3/3/2009 khi thay đổi sang giao diện mới, Baomoi cũng đã nhận được không dưới 50 lời góp ý từ Twitter và những lời góp ý này giúp cho chúng tôi biết và sửa được nhiều lỗi nhanh hơn bình thường rất nhiều.

Hãy thử xét tới Baomoi Mobi, khi bạn đang sử dụng phần mềm này và chợt nghĩ ra bạn cần một điều gì đó, bạn không thể liên lạc tức thời với những người phát triển nó. Không thực sự có một chức năng “Liên hệ” trên phần mềm này (mà sau đó thông tin liên hệ có thể post lên web, gửi email ngay từ điện thoại hoặc SMS cho người phát triển). Có thể biện minh cho điều này bằng cách nói rằng trên trang web http://baomoi.mobi đã có phần góp ý rồi đấy chứ, thế nhưng phải nên nói ngược lại rằng bởi vì chỉ có ở trên trang web mới có nên giờ những người phát triển Baomoi Mobi mới nhận được ít lời góp ý như vậy.

————-

Nếu được, trong năm 2010 tôi muốn chạy một chiến dịch Mkt để bày tỏ với khách hàng của chúng tôi rằng “Chúng tôi cần sự giúp đỡ…”, chúng tôi cần những lời góp ý và kể cả phê phán của bạn. Chiến dịch đó có thể chỉ là để quảng bá cho cái nút mang tên “Liên hệ/Góp ý…” mà thôi. Nghe có vẻ buồn cười đúng không bạn? Thế nhưng, xin nhắc lại rằng không phải ai/sản phẩm nào cũng may mắn như Linkhay đâu.

Lấy được những gì và chưa lấy được những gì từ BarcampSaigon 2009?

Thường đi tới sự kiện nào thì ai cũng phải mong muốn lấy về được một điều gì đó. Bắt đầu từ việc vô thưởng vô phạt nhất là giết thời gian, đi du lịch cho tới việc lấy áo thun, vật phẩm, tiếp sau đó là gặp bạn bè, gặp những người mới và cuối cùng là xem xem tình hình có gì mới. Kế đến là việc trao đổi về học thuật, biz cho tới việc tham gia diễn thuyết trong sự kiện/hội nghị đó.

Đứng từ phía nhà tài trợ mà nói thì đây là một Barcamp khá tốt đẹp. Baomoi được vinh dự đứng cạnh các ông lớn như Yahoo, Mozilla hay FPT, Vinagame cùng các công ty khác. Bên cạnh đó, Baomoi cũng đã tổ chức từ thiện và quyên góp được một số tiền ít ỏi để ủng hộ đồng bào khó khăn. Hình thức quyên góp kiểu này có thể còn mới nhưng cũng đã được một số bạn tham gia mang đồ tới ủng hộ nhiệt tình. Big tks for all :mrgreen:

Đứng từ góc nhìn cá nhân, tôi cho rằng có lẽ do thị trường chung năm nay có phần ảm đạm vì suy thoái nên mặc dù lịch trình bày của Barcamp tương đối kín, tôi không nhìn thấy nhiều sản phẩm ý tưởng mới được show ra. Một trong những mảng thiếu trầm trọng trong 2 Barcamp đã được tổ chức và Barcamp lần này là Case Study của các công ty cũng chưa thấy nhiều. Barcamp vẫn có rất nhiều các session có đầy nhiệt huyết (của Min + Ban, của Thái, của một bạn nào đó nói về Kotex Girlspace, của Hùng, của Chris… tôi chỉ kể được những session mà tôi có tham gia hoặc chạy qua chạy lại) nhưng khi ra về, dường như vẫn còn một điều gì đó thiếu thiếu mà tôi không cầm theo về được. Chẳng biết nói sao :mrgreen: , hy vọng Barcamp lần sau sẽ có nhiều session hay ho và động chạm ( :-P ) hơn nữa.

P/S : Có một số thứ nho nhỏ liên quan tới Barcamp không biết list ra ở đâu nên nhét vào phần này :

-Độ dài session : 30p không phải là dài. Ít nhất 3-4 session mà tôi tham dự cũng đều vượt quá giới hạn thời gian này. Điều này xảy ra do speaker không biết người nghe của mình như thế nào nên đã chuẩn bị một bài nói hơi nhiều về kiến thức background. Có lẽ lần sau nếu có nói ở Barcamp với session 30p, tôi sẽ thử nói theo cách bottom up, đi thẳng vào điều mình muốn nói và bổ sung thêm kiến thức background nếu người nghe cần. Cũng có một số session (ví dụ như của Min+Ban) kéo dài là do người nghe quá hứng khởi, cái này có lẽ về phía ban tổ chức nên nhắc nhở mọi người trước để mọi người có thể lường trước mà đăng ký thời gian. Giữa hai session có lẽ cũng nên có 5 phút để chuẩn bị và di chuyển bởi nếu không các session phía sau sẽ bị thiệt giờ vì người nghe phải di chuyển từ phòng này qua phòng khác, đồng thời người nói cũng phải có thời gian chuẩn bị.

-Ngôn ngữ : Anh hay Việt? khoảng ít nhất là 90% người nghe là người Việt nhưng chúng ta nói tiếng Anh khá nhiều. Nói tiếng Anh là tốt, tuy vậy không phải ai cũng nói được tiếng Anh hay và đúng những gì mình muốn nói (đã có session tôi đành phải xin không tiếp tục nghe vì không nghe rõ/không hiểu speaker nói gì). Việc nói tiếng Anh cũng tạo ra một số trở ngại khiến cho những người muốn nói vấp phải rào cản ngôn ngữ không nói được, không trình bày được. Vậy phải chăng nên có một giải pháp trung hòa, kiểu như làm slide bằng tiếng Anh và nói bằng tiếng Việt + phiên dịch nếu cần?

-Thông tin nói chung : session đầu tiên nói về Web 3.0 của Vinagame quá đông khiến tôi đứng ở ngoài hành lang cũng khó nhìn thấy được speaker đang nói gì. Nên chăng Ban tổ chức nên công bố trước về phòng ốc + dung lượng của phòng ốc để speaker nào cảm thấy chủ đề của mình là hot thì có thể biết mà đăng ký phòng to. Một số thông tin khác về giờ giấc khi bị thay đổi cũng không kịp cập nhật khiến cho người nghe thi thoảng có khó khăn trong việc tìm session cần nghe.

Thế giới là không công bằng nhưng chúng ta có thể thay đổi điều này dù chỉ một chút xíu…

… khi con người không còn quan tâm tới nhau nữa, chúng ta sẽ mất đi nhân tính…” – 2012

…đừng từ chối làm việc thiện nhỏ, đừng từ chối tránh việc ác nhỏ… - Trương Tam Phong

————–

Khi còn bé, chắc chắn trong chúng ta sẽ có sự so sánh nho nhỏ. Tại sao bạn này lại được đi ô tô tới trường, tại sao bạn ý có bút đẹp hơn mình, tại sao bạn lại ý có vở đẹp hơn mình … Chúng ta biết so sánh và đặt câu hỏi với bố mẹ.

Khi lớn lên, sự so sánh trong chúng ta lớn hơn. Khoảng cách cũng lớn hơn. Giàu và nghèo, may mắn và rủi ro, không đẹp và rất đẹp …. Chúng ta vẫn so sánh và đặt câu hỏi nhưng chúng ta biết cố gắng để thay đổi những khoảng cách.

————–

Thế giới này là không công bằng. Không công bằng ngay từ khi chúng ta sinh ra. Không công bằng khi chúng ta lớn lên và không phải ai cũng có thể chiến đấu với sự không công bằng này.

Khi mà chúng ta ngồi nghĩ rằng tối nay chúng ta nên ăn gì, KFC cũng chán, cơm nhà cũng chán, ăn phở cũng chán… có thể có rất nhiều người đang bị đói và không có cơ hội để chọn xem họ muốn ăn gì.

Khi mà chúng ta đang ngồi nghĩ rằng tại sao chúng ta không chuyển được vào gần trung tâm thành phố gần hơn 1 km, tại sao chúng ta làm 10 năm rồi mà vẫn không mua được nhà riêng, phải sống chung với gia đình … có thể có rất nhiều người đang không có nhà để ở. Họ không cần phải chọn xem ở đâu bởi vì ở đâu thì trên đầu họ cũng không có một mái nhà.

Khi mà chúng ta đang ngồi nghĩ rằng tại sao chúng ta không vào được Facebook, chúng ta cần phải làm thể nào để vào được Facebook … có thể có rất nhiều trẻ em không được đi học.

Khi mà chúng ta ngồi thảo luận về những thứ hi-tech tại Barcamp … có thể có rất nhiều người vẫn không có điện để sử dụng tại ngay đất nước mình.

————–

header_bg

Thế giới chắc chắn là không công bằng. Và tất cả chúng ta đều không phải là anh hùng để có thể thay đổi điều đó một cách … hoành tráng. Chúng ta cũng không phải là Mr Santa để trong một đêm có thể đi khắp nơi để đem lại niềm vui cho mọi nhà. Chúng ta, những người bình thường chỉ có thể làm được những điều rất nhỏ để thay đổi những điều không may mắn đã/sẽ đến với những người không may mắn.

Chúng ta không thể dừng được bão, dừng được lũ, không thể ngăn chặn được triệt để môi trường đang bị tàn phá dẫn tới những người dân ở hạ nguồn không kịp trở tay khi bị lũ quét qua. Nhưng chúng ta có thể làm được một vài điều nhỏ nhỏ đủ để giúp cho dù chỉ một người kém may mắn hơn chúng ta.

————–

Tại Barcamp Saigon 2009, bạn không cần phải mang một thứ đồ gì mới toanh tới, bạn không cần mang tiền tới (mặc dù nếu bạn có thể quyên góp nhiều hơn cho những người khó khăn là rất tốt), bạn chỉ cần mang một thứ đồ gì đó mà bạn nghĩ rằng nó có giá trị và người khác cũng cảm thấy nó có giá trị (cho dù nó cũ nhưng vẫn có giá trị – ví dụ : sách, đĩa CD độc đáo, áo của câu lạc bộ bạn ưa thích …). Đồ của bạn sẽ được những người khác tại Barcamp SG mua và số tiền bỏ ra mua đồ sẽ được ủng hộ cho những nạn nhân bị lũ lụt tại miền Trung năm vừa qua (thông qua hội Chữ thập đỏ Việt Nam). Ngược lại, bạn cũng có thể mua những món đồ người khác mang để lấy tiền quyên góp. Hãy đăng ký những món đồ bạn sẽ quyên góp tại đây. Hãy hành động cho dù là hành động nhỏ, đừng chờ đợi, đừng chần chừ!

Không nhất thiết phải làm những việc lớn, quyên góp số tiền lớn … mới là làm từ thiện!

P/S : Tôi sẽ mang một trong những quyển sách trong số những quyển sách tôi thích nhất để quyên góp với hy vọng rằng món đồ này cũng sẽ được người khác thích và trả giá cao để góp phần thực hiện mục tiêu quyên góp được 1000 USD trong dịp này. Lý do để tôi làm việc này bởi tôi đang là một người may mắn nhưng tôi hy vọng rằng nếu lúc nào đó cuộc đời không công bằng với tôi, sẽ có người khác may mắn hơn giúp tôi.

pk=