Hôm nay, Chris Baskind đã có một bài viết khá hay với tiêu đề “The Only Workable Model for the Web is Trust“. Xin được trích dẫn nguyên văn một đoạn quan trọng nhất trong bài viết này ở đây :
The brands they will choose will be the ones they trust, and trust is the end product of a consistent and transparent relationship between producer and consumer. As Valeria wrote recently:
Trust is earned. Trust is more valuable than gold. People will pay for it. And if you’re working to earn it now, you’re already creating equity in the next economy.
So back to basics we go, whether we’re attempting to build empires or playing the role of market insurgent. The game is the same, and it’s the quality of your name.
Whatever product or service you must say grace over, there’s somebody out there with the same thing — only cheaper. But they can’t discount the trust you develop with your potential customers. In a real sense, trust is the currency of the next media economy.
——————————
Ngày hôm nay mới có thời gian ngồi đọc kỹ cuốn “Đô-la hay lá nho?” (bản dịch của cuốn Naked Economics). Trong cuốn sách này cũng nói về giá trị của thông tin và sự tin tưởng. Ngày nay, chúng ta đôi khi phòng bị với những người xung quanh từng đồng, từng hào một nhưng lại gửi cả tấn tiền vào ngân hàng cho những người mà chúng ta không quen biết. Khi chúng ta đến một nơi xa lạ, chúng ta có thể khó khăn trong việc lựa chọn các món ăn địa phương nhưng lại dễ dàng gật đầu khi bước vào một cửa hiệu KFC, McDonald hay Jolibee mà chúng ta chưa từng ăn bao giờ. Đơn giản, logo thân quen này đã cung cấp đầy đủ cho chúng ta biết thông tin về các món trong cửa hiệu, về việc nó có nhà vệ sinh hay không và thậm chí là cả việc một suất cánh gà rán sẽ có mấy chiếc cánh. Những cửa hiệu này không chỉ bán (và song song với điều đó, chúng ta không chỉ mua) sản phẩm mà còn là cả những thông tin có thể dự đoán được, có thể tin tưởng được.
——————————
Tất cả mọi thứ đều đúng đối với chiều đi từ Nhà sản xuất -> người mua hàng. Sự tin tưởng sẽ gia cố và tạo ra sự vững bền đối với các tính chất còn lại của nhãn hàng. Thế nhưng, chiều ngược lại thì sao? Liệu nhà sản xuất có tin tưởng người mua hàng được không?
“Đô-la hay lá nho” có một ví dụ rất hay về việc này. Đó là ví dụ của người bán bảo hiểm và người mua bảo hiểm. Người mua bảo hiểm luôn có nhiều thông tin về sức khỏe của mình nhiều hơn là người bán bảo hiểm. Thông thường, ngành bảo hiểm hoạt động dựa trên việc xác định chi phí bảo hiểm trung bình trên tất cả những người mua bảo hiểm và tính phí bảo hiểm cao hơn một chút so với chi phí trung bình này. Tuy vậy, chi phí này chỉ thực sự đúng khi thông tin người mua bảo hiểm cung cấp cho người bán bảo hiểm là chính xác tuyệt đối. Nếu bạn cung cấp thông tin chính xác thì chi phí bảo hiểm có thể tăng vọt và thậm chí là chả ai muốn bán bảo hiểm cho bạn nếu bạn đang bị một chứng bệnh khó chữa. Do vậy người mua bảo hiểm thường sẽ không khai chính xác thông tin về sức khỏe của mình (chưa tính tới việc họ vô tình khai không chính xác vì khi nói tới bệnh tật ai cũng muốn nói nhẹ hơn). Khi thông tin thu được không chính xác, người bán bảo hiểm sẽ phải điều chỉnh bằng cách tăng giá để không bị lỗ. Việc tăng giá này khiến cho những người khỏe nhất trong số những người ốm thấy rằng đây là một mức giá bất lợi (vì thấy rằng họ phải trả cao hơn mức họ được hưởng) và sẽ dừng không mua bảo hiểm nữa. Khi đó, số lượng người ốm nặng tăng lên (rủi ro cho hãng bảo hiểm tăng) và chi phí bảo hiểm lại tiếp tục tăng. Cuộc rượt đuổi về thông tin cứ diễn ra cho tới khi thị trường bảo hiểm không chịu nổi nữa và … giải tán.
Do vậy, ở đây sẽ có hai giải pháp để tránh việc thị trường bảo hiểm phải giải tán. Cách thứ nhất : không bán cho cá nhân mà bán cho cả một tổ chức (ví dụ một công ty). Điều này cho giúp cho rủi ro được giảm bớt vì sức khỏe của những người trong công ty là không đồng đều, trừ phi công ty này sản xuất thứ gì đó có hại cho sức khỏe của công nhân. Cách thứ hai : cho cá nhân tự chọn mức bảo hiểm. Nếu anh tin rằng 10 năm nữa mới bệnh, tôi sẽ bán cho anh với giá là 1 đơn vị. Nếu anh nghĩ rằng 5 năm nữa anh đã bệnh rồi, tôi sẽ bán cho anh với giá là 2 đơn vị (con số này chỉ là ví dụ). Đây là một dạng khôn khéo để lấy thông tin của người mua bảo hiểm.
Rõ ràng, người mua bảo hiểm có lợi thế bởi họ không cần phải cung cấp thông tin đúng cho người bán bảo hiểm. Trong khi đó, các nhãn (bao gồm cả bảo hiểm) muốn tồn tại được thì ngày càng phải cung cấp những thông tin đúng và giữ vững sự tin tưởng của khách hàng.
Câu hỏi ở đây : nếu người bán bảo hiểm sử dụng Social Media để biết được thông tin của người mua bảo hiểm thì sao? Nếu họ nói rằng, tôi không thể bán bảo hiểm cho anh với mức là 1 đơn vị bởi vì trong 5 tháng gần đây, anh đã kêu ốm trên Facebook tới 10 lần thì sao?
Câu hỏi tiếp : sự minh bạch của thông tin lúc đó có còn không? Nếu không phải chỉ bảo hiểm mà là các thông tin khác bạn đang chia sẻ để xây dựng một hình ảnh được người khác tin tưởng cũng sẽ bị khai thác để tạo nên những điều bất lợi cho bạn, bạn có chia sẻ nữa không?
Đọc thêm:
Related posts brought to you by Yet Another Related Posts Plugin.
