Buyology – cuộc chơi của tiềm thức

Mua cuốn Buy.ology trước Tết và hy vọng trong Tết sẽ đọc xong cuốn này. Có thể nói đây là một trong những cuốn sách đã mong chờ từ rất lâu nhưng cuối cùng Tết mải đi chơi quá nên mãi hết tháng Giêng âm lịch mới đọc xong. Một trong những lý do mà mình đọc chậm cuốn này là việc tác giả viết hơi dài dòng, đôi khi lan man về kinh nghiệm của bản thân quá nhiều. Người đọc ích kỷ như mình có cần biết về ông ý đã làm được gì đâu (nhất là nó không giúp ích cho mình) mà chỉ quan tâm tới kiến thức mà tác giả sẽ mang lại. Một số chương trong cuốn sách cũng khá ngắn và chưng hửng.

Không chỉ ở tại Việt Nam mà trên thế giới cũng đang khủng hoảng về quảng cáo. Quảng cáo rất hay, rất sáng tạo, sản phẩm có chất lượng tốt nhưng cuối cùng lại ít người mua. Ở Mỹ hàng năm có 80% sản phẩm mới tung ra bị fail, ở Nhật là trên 95%. Sự thành công của quảng cáo giờ đây trở nên rất hên xui và dẫn tới việc quảng cáo sau copy lại mô hình của quảng cáo (đã thành công) trước. Tác giả cùng các nhà khoa học đã sử dụng công nghệ cao để khám phá tiềm thức của con người trong việc tại lý do tại sao họ lại mua hàng.

Cuốn sách này khá ấn tượng và chắc chắn sẽ là một đòn giáng mạnh vào ngành công nghệ quảng cáo từ trước tới nay. Nó cũng phủ nhận sự nỗ lực của các công ty nghiên cứu thị trường.  Nếu thành công, cuốn sách này có thể làm cho ngành công nghệ quảng cáo rơi vào một trình trạng hoang mang khác bởi họ không biết phải bấu víu vào đâu.

Một vài điểm thú vị mà người đọc có thể tìm thấy trong cuốn sách :

  • Quảng cáo về tác hại của thuốc lá trên vỏ bao thuốc lá, trên TV chỉ khiến người nghiện thuốc lá nghiện thêm mà thôi.
  • Có 3 nhà tài trợ chính cho American Idol là Coca Cola, Cigular Wireless và Ford. Trong khi hai nhãn hàng kia sử dụng các hình thức gắn với cuộc thi (nhắn tin qua Cingular, giám khảo uống Coca, sử dụng theme màu đỏ …) thì Ford bỏ 26B USD cho các spot 30s. Nghiên cứu cho thấy 26B của Ford … gần như không mang lại kết quả gì.
  • Thương hiệu nên được xây dựng như một tôn giáo bởi các nghiên cứu khoa học về tiềm thức chỉ ra rằng não bộ có phản ứng với các thương hiệu mạnh y hệt như với tôn giáo.
  • Đừng nghĩ logo là tất cả. Hệ thống nhận dạng thương hiệu của bạn nên đi kèm màu sắc với âm thanh, mùi vị … (đó cũng là điều tại sao tôi không bỏ đọc sách in được vì mùi giấy và chất liệu giấy in làm tôi mê mẩn và có cảm giác hơn nhiều so với một cục iPad hay Kindle lạnh ngắt).
  • Sex trong quảng cáo không có tác dụng như bạn tưởng tượng. Cho dù 1/5 quảng cáo hiện nay có dính tới yếu tố tình dục thì chỉ có 9.8% đàn ông và 10.85% phụ nữ là nhớ tới thương hiệu sau khi xem quảng cáo có dính tới sex. Với các quảng cáo không có sex, có tới 20% đàn ông và 22.3% phụ nữ nhớ tới thương hiệu.

Với hai thiết bị hiện đại (fMRI và SST), tác giả chỉ ra cho người đọc một cách tiếp cận mới, sâu hơn với tiềm thức của con người. Buy.ology cũng chỉ ra cho chúng ta biết tại sao quảng cáo của chúng ta lại phát nổ phát xịt. Có điều, tôi chưa thể hài lòng với Buy.ology như các cuốn sách khác vì ngoài việc nói rằng tôi đã sai, nó không đưa ra cho tôi cách giải làm thế nào để làm đúng ngoài việc sử dụng hai cỗ máy đắt tiền là fMRI và SST. Quảng cáo vẫn chỉ dành cho người có nhiều tiền, phải vậy không?

Mindmap lại cuốn này sơ lược để mọi người tham khảo qua : Click đây để load.

10 lời gợi ý cho nhãn hàng khi lặn ngụp trên môi trường Social Media

Rất đồng ý với bạn Ban rằng :

cái gì cũng có khoảng lặng sau một thời gian được bơm vá. Nhưng điều đó không có nghĩa là nó chết, forum, social network đã bước qua khoảng lặng đó và đang sống bằng chính giá trị thật của mình.

thế nhưng để xác định được giá trị thật của mỗi kênh truyền thông cũng là điều khó khăn. Hơn nữa, những gì có giá trị với cộng đồng chưa chắc lại có giá trị với các nhãn hàng. Advertising Age có một bài khá hay với tên “10 Essential Rules for Brands in Social Media“, dịch lướt qua để nhớ luôn vì thấy toàn Rule mà mình có lờ mờ nhận thấy nhưng chưa hẳn đã biết.

1.Quy luật 1% :

Quy luật này nói rằng số lượng users trung thành/có sức ảnh hưởng lớn nhất trong cộng đồng của bạn chỉ chiếm khoảng 0.6% và hiếm khi lớn hơn 4%. Tuy vậy, số lượng users này có thể tạo ra 20-50% lượng traffic và thậm chí là hơn số này nếu tính conversion rate. Lời khuyên ở đây là làm sao xác định và ủn mông (bằng cách tìm ra, hô hoán rằng tôi đã biết bạn yêu tôi rồi đấy và tìm cách vuốt ve bằng giải thưởng j/k) những người này.

Điều này làm mình nhớ tới mô hình Freemium với giới hạn trên web là 5%. Để engage tốt với cộng đồng thông qua Social Media thì suy cho cùng brand cũng cần phải thật lòng đưa cho cộng đồng giá trị thật và để đổi lại, 0.4-5% những người yêu quí bạn sẽ trả ơn bạn. Điều này là fair, 95% số người còn lại không mua hàng nhưng sẽ có ấn tượng tốt và nói tốt về bạn. Bạn còn cần gì hơn thế nữa?

2.Quy luật 2-4X :

Đây chính là câu trả lời cho 95% số người còn lại. Những người tới website của bạn do người khác giới thiệu sẽ có khả năng có các hành động (có lợi với bạn) tiếp theo gấp 2-4 lần nếu so với những người đến từ các nguồn khác (ví dụ banner, SEM…) Điều này cũng tương đương với việc khi bạn có gì hay, hãy làm cho nó dễ dàng có thể chia sẻ hơn!

3.Quy luật về New Media :

Cũng có lần đã băn khoăn về điều này : Brand in this sense – it lives outside the company, not in the company. Điều quan trọng đối với content của bạn/ với brand của bạn là khách hàng/độc giả nghĩ về nó như thế nào chứ không phải bạn nghĩ về nó như thế nào. Đương nhiên, nếu nó không hay, không giỏi, người ta cũng chả buồn nghĩ về nó luôn. [Read more...]

Cái chết của con thiên nga…

… cái chết của Social Media.

  • Đông người follow bạn trên Twitter không có nghĩa rằng bạn là người có ảnh hưởng lớn (Src : RWW)
  • Những người được coi là có ảnh hưởng (influencers) không còn ReTweet nữa (Src : RWW). Những người xung quanh tôi cũng vậy :cry:
  • Ghostblogger (những người đại diện cho các nhãn hàng hoặc khách hàng của mình viết blog, update twitter, update Facebook…) ngày càng nhiều (Src : Entrepreneur)
  • Khách hàng có thể trả tiền để mua bán được giới thiệu “Fan” (Src : S2Facebook)

Sự trỗi dậy của Social Media nhờ vào mặt tốt của những người tham gia ở trong đó, bình đẳng, thân thiện, sẵn sàng giúp đỡ người khác. Sự sụp đổ của Social Media (có thể) sẽ được tạo ra bởi những người đẩy nó trở thành một kênh truyền thông đại chúng (mass media channel) như những kênh truyền thông cũ rích khác : đầy những từ ngữ khoa trương, sự giả tạo, sự thiếu tin tưởng …

Nếu nó xấu như vậy, sụp đổ là đúng.

Con thiên nga câm lặng đã dành cả đời của nó chỉ để hát lên bài hát đẹp nhất vào cuối đời. Social Media không phải là bài hát của một người mà là của tất cả mọi người đang tham gia vào đó. Đến lúc nó chết, liệu có ai hát không?

Đi làm để làm cái gì?

Đó có lẽ là một câu hỏi đơn giản nhưng cũng dễ làm nản tất cả những người đang đi làm hay chuẩn bị đi làm. Hồi sau khi học xong Đại học (mặc dù mình cũng đã từng làm một vài việc lăng quăng trong lúc học Đại học – ví dụ đứng ở cây xăng để phóng vấn người mua xăng), mình thực ra cũng thấy cần phải đi làm vì đơn giản : không có tiền, mà không có tiền thì phải phụ thuộc vào bố mẹ mãi. Vài bạn khác sẽ cho rằng, ừ thì đi làm để bố mẹ yên tâm, đi làm để khẳng định mình, đi làm để có tiền lấy vợ … Túm lại, sau một khoảng thời gian đi làm, mình nhận ra rằng đi làm vì 3 lý do sau :

  • Tài chính
  • Sự tôn trọng
    • Từ phía đồng nghiệp
    • Từ phía cộng đồng
  • Phát triển Career Map (nói nôm na là con đường sự nghiệp)

Viết bài này vì hôm nay đi dự event Princess Day của NXB Kim Đồng (với vai trò là cố vấn dạo và photographer dạo). Có đôi lúc, mình nhận ra mình lại nhiệt tình hơn cả một vài người trong NXB. Nhớ lại quãng thời gian làm việc trong Nhà nước 4 năm mới thấy rằng mình nhiệt tình hơn là … đúng. Trong 3 điểm kể trên thì đối với các cơ quan Nhà nước sẽ dễ thấy hai điểm đầu là sự tôn trọng và tài chính rất khó để tăng lên nếu bạn là người bình thường. Bạn cần có mánh, cần khôn lỏi. Điểm thứ 3, bạn khỏi cần phải quan tâm nếu bạn là người bình thường bởi nếu bạn không có ai chống lưng thì đương nhiên Career Map của bạn sẽ chỉ có hai chữ duy nhất “nhân viên” mà thôi.

Hey girls, what are you doing?

Thường khi đi làm, mình nghĩ mỗi người trong từng giai đoạn sẽ đặt ra những trọng số khác nhau cho 3 tiêu chí trên. Đôi khi bạn có thể hy sinh tiền bạc để phát triển Career Map, đôi khi bạn có thể hy sinh sự tôn trọng từ phía cộng đồng để có được tài chính (hãy nhớ rằng Madonna cũng đã từng bị số đông trong cộng đồng phản đối rất nhiều trước và ngay cả khi đã nổi tiếng). Tuy vậy, bạn nên ít nhất là có 2/3 tiêu chí cùng phát triển một lúc.
Dù sao cũng vui vì ít nhiều Princess Day cũng đã thành công, có khoảng hơn 2500 cháu nhỏ đã đến trong một chỗ chỉ chứa được 500 người. Thêm nữa, lại có cơ hội nghĩ lại về những ngày mình đã đi làm Nhà nước. Còn bạn, bạn có bao giờ tự hỏi mình “Đi làm để làm cái gì chưa?”