Case Study hay về Freemium

Freemium là mô hình tương đối hay và phù hợp với môi trường online. Như trong hai bài viết về Freemium từ năm ngoái mình có tổng hợp lại một số ý kiến của các chuyên gia đánh giá về mô hình này và họ đều cho rằng việc khó nhất là phân định rạch ròi được giữa người trả tiền – người không trả tiền, lợi ích của người trả tiền – lợi ích của người không trả tiền. GigaOM vừa rồi có đăng bài viết của Liz Gannes khá hay về mô hình Freemium thành công của 5 công ty online. Điểm qua lại một vài nét chính trong bài viết đó :

  • Pandora : Ngay từ đầu đã tiếp cận khách hàng theo hình thức Freemium (miễn phí 10 giờ nghe và sau khi hết 10 giờ sẽ charge khách hàng 36 USD/năm nếu muốn nghe tiếp). Kết quả là sau khi nghe xong 10 giờ, phần lớn khách hàng bỏ đi. Khi Pandora chuyển sang mô hình “Ad supported” thì ngay lập tức khi họ còn chưa sẵn sàng về inventory, Apple đã offer đặt Ads với giá 10.000 USD. Họ vẫn giữ cả hai mô hình, Freemium và “Ad Supported” (mô hình bên thứ 3 trả tiền). Tỷ lệ đăng ký Premium chỉ chiếm 1%. Sau khi suy nghĩ về lợi ích của người trả tiền và không trả tiền, họ tiếp tục đưa ra Pandora One với chất lượng dịch vụ cao hơn. Tỷ lệ đăng ký Premium của Pandora One là 1.6-1.7% (dự kiến sẽ chiếm 15% doanh thu), cao hơn mức bình thường 60% nhưng cũng là thấp so với ngưỡng 5%. Mô hình này làm mình nghĩ tới Nhaccuatui (cũng kết hợp đăng ký và Ad-supported).
  • Dropbox : bạn tốt của rất nhiều người :D Nói không ngoa bởi dịch vụ của Dropbox là khá tốt. Case của Dropbox cũng khá hay khi họ nhận ra rằng SEM không mang lại hiệu quả. “Tốn vài nghìn USD để acquire một user cho dịch vụ đáng giá có vài trăm USD”, một thừa nhận rất thẳng thắn. Do vậy, Dropbox lại focus lại vào dịch vụ và sự hài lòng của khách hàng bằng cách tăng thêm dung lượng miễn phí cho khách hàng. Google có lẽ sẽ rất buồn khi Dropbox nói rằng sau khi từ bỏ SEM, họ phát triển nhanh chóng. “So the big lesson there is if you adopt a freemium business model your marketing cost is the free users.” <- Câu quote này chắc chắn là một câu đáng suy nghĩ. CEO của Dropbox cũng chia sẻ về một số tính năng mà họ tưởng hay và đầu tư lớn (rollback feature) nhưng hóa ra lại khách hàng lại không ai dùng. Bài học lớn cho người làm Marketing!
  • Evernote : một ứng dụng tuyệt vời mà mình vô cùng si mê :D . Giờ vẫn thắc mắc tại sao Việt Nam không ai làm cái này. Vậy nhưng hãy đọc qua vài con số ở đoạn này “The company, which launched in June 2008, has 2.7 million users, with 7,000 new users per day (mostly through word of mouth, despite the lack of social features, said Libin), and 50,000 paying users (who convert in order to use the service on multiple platforms and for other premium features).” Có 2.7 triệu users và có 7.000 user mới trả tiền mỗi ngày (trong đó không có mình :oops: ) và 50.000 user đang trả tiền. Không phải là con số lớn nhưng Evernote lại rất lạc quan bởi vì họ có một dịch vụ tốt và lượng user tăng nhanh, nhưng lợi nhuận lại còn tăng nhanh hơn. 10% user tăng thì có tận 18% lợi nhuận tăng theo. Sự kiên nhẫn là điều quan trọng bởi chỉ có 0.5% user trả tiền ngay khi họ bắt đầu sử dụng dịch vụ nhưng có tới 2% user trả tiền sau khi họ đã dùng dịch vụ (tất nhiên là miễn phí) 1 năm. Kết luận, Evernote cho rằng Freemium sẽ hoạt động tốt nếu có 3 điều kiện sau :
    • Great long-time retention rate
    • Product that increase in value over time
    • Variable costs
  • AutomatticMailChimp cũng đưa ra một vài ý khá hay. Vấn đề mà Automattic mắc phải là việc educate user về các chức năng mà họ được và không được khi dùng miễn phí hoặc khi đã trả tiền. Đúng là nhiều khi có rất nhiều chức năng hay, nhiều người thích nhưng không phải ai cũng biết để dùng. Chức năng này lại không thể marketing tới mass được vì nó chỉ focus tới một nhóm user nhất định. Nhiều vs Tất cả. Ngược lại với Rollback Feature của Dropbox. Vấn đề của MailChimp thì lại là việc người sử dụng lạm dụng các dịch vụ miễn phí để làm những thứ không hay ho (ví dụ như spam). Bản chất của vấn đề thì là họ nghĩ rằng miễn phí ý mà, mất account cũng có sao đâu và không có sự tôn trọng dịch vụ giống như là các dịch vụ có phí.

Learn to respect the bad one

Below is one of my fav song. Again with remix, it made my heart cry again.

Here is my fav article today : “The Many Voices of a Tribe“. Valeria on her article said :

When the artists got together to record this video to support Haiti, they had one common vision and mission grounded in the values that underpin humanity. Because of that commonality, they became a tribe. The common charter allowed each individual to contribute while retaining a unique voice.

The result is a powerful blend of humanity. The diversity in and of itself a strength of expression, not unlike what organizations that are serious about becoming a connected company would want to achieve.

My lessons :

  • You must accept unique voices and the diversity of your tribe.
  • It’s easy to accept a tribe of heroes, a tribe of topmost famous singers, a tribe of topmost people. But never forget what is the main vision and mission of this tribe. I love this song because it’s my fav song, not because it’s for Haiti. They failed because I didn’t do anything for Haiti after hearing it.
  • This is a song. A beautiful moan for Haiti. It’s easy for you to accept it because it’s a song. But there are many uglier moans outside. Do you hear it? Can you hear it? Can you accept these unique and uglier moans?
  • Plz learn to respect the bad one. You can ignore them and said “Hey, you’re so ugly, your voice is so f*king terrible, you smell like a rat.” But if you can’t ignore them, try to hear them, try to put yourself in their shoes.

Be brave. Completely ignore everyone you don’t like. And learn to respect the rest.

Tribes vs Crowds

A crowd is a tribe without a leader.

A crowd is a tribe without communication.

Most organization spend their time marketing to the crowd. Smart organizations assemble the tribe.

(from my fav book : Tribes)

My small question :

Do you think your fan page on Facebook is a tribe or a crowd? How can you answers my question? By numbers or just by your feeling?

“Quyền lực đích thực” của “Nhà quản lý thoáng”

The bird said

Đầu năm vừa rồi, tôi mới chia tay với hai cộng sự làm việc trực tiếp cùng mình. Hai người cộng sự đã giúp tôi và công ty của chúng tôi khá nhiều và tất nhiên cuộc chia tay đó thực sự là một cuộc chia tay ít nhiều tiếc nuối. Nói thế để bạn thấy rằng nếu bạn mong chờ kinh nghiệm quản lý của một người làm quản lý giỏi ở tiếp sau đây thì có lẽ bạn đã tìm nhầm chỗ. Tôi chỉ có thể làm một việc mà mình vẫn hay làm, đó là chép sách ra để chia sẻ cho mọi người. Xét cho cùng, tôi chỉ là một người hay đọc sách và từ việc đọc sách tới việc làm được một điều gì đó nho nhỏ lại là một khoảng cách khá xa.

——————

Hai cuốn sách tôi muốn nói tới là cuốn “Nhà quản lý thoáng” của Steve Chandler/Duane Black và cuốn “Quyền lực đích thực” của Thích Nhất Hạnh. Đọc hai cuốn sách này ở hai thời điểm khác nhau rất nhiều nhưng điều làm tôi cảm nhận được là một lần nữa, tri thức lại chứng tỏ cho ta thấy không có sự khác biệt quá lớn về suy nghĩ giữa châu Âu và châu Á nếu đi vào tận cùng của vấn đề (điều này bạn có thể thấy được qua các cuốn sách như “Đạo của vật lý” hay “Einstein và Đức Phật”).

Cuốn “Nhà quản lý thoáng” (NQLT) bắt đầu bằng một câu nói của Peter Drucker :

Quá nhiều thứ trong cái-gọi-là-quản-lý là nhằm gây khó khăn cho công việc của người khác

Lời bạt của cuốn “Quyền lực đích thực” (QLDT) nói rằng :

Nhìn sâu, ta thấy rằng vẫn có cách tham dự vào thế giới kinh doanh đồng thời đem lại hạnh phúc cho ta và những người khác. Công việc của ta có ý nghĩa khi nó đem lại lợi lạc cho nhân loại và môi trường. Cũng là kiếm tiền nhưng kiếm tiền một cách có ý nghĩa, bởi vì nó đem lại an vui cho thế giới.

Sẽ không hay nếu tôi tiếp tục tóm tắt những điều mà hai cuốn sách này nói. Thay vì đó, với 10 câu trích dẫn dưới đây của hai cuốn sách tôi hy vọng rằng sẽ thuyết phục được các bạn cảm thấy rằng hai cuốn sách này là hai cuốn sách nên đọc. Nên đọc cả hai vì nó tuy hai mà là một (còn nếu có quyển nữa giống như thế để thành dầu gội 3 trong 1 thì tôi sẽ giới thiệu với các bạn sau :mrgreen: ). Trên hết, đọc xong hãy áp dụng nó vào công việc của mình. [Read more...]

160-140

Giới hạn ký tự của SMS là 160 ký tự.

Twitter giảm giới hạn này xuống còn 140 ký tự để viết (trừ ra 20 ký tự để đề tên người).

Tiếng Anh dường như ngắn hơn tiếng Việt nếu nói một câu dài. Chưa có điều kiện để xác thực nhưng các bạn bảo mình rằng điều này là do số lượng từ tiếng Việt ít hơn số lượng từ tiếng Anh. Nói cách khác để mô tả một sự việc, tiếng Anh chỉ cần dùng một từ trong khi tiếng Việt có khi phải dùng một cụm. Rất chi là có lý.

Tuy vậy, rất ngạc nhiên khi với tiếng Trung Quốc thì một câu có 114 ký tự có thể tương đương với tận 430 ký tự tiếng Anh (tức là gần gấp 4 lần tính một cách cơ học).

Điều thú vị nữa là người đề ra giới hạn 160 ký tự lại là người Đức. Ông tính giới hạn này bằng cách viết ngẫu nhiên các câu tiếng Đức và từ độ dài các câu này suy ra số lượng ký tự tối thiểu để viết một câu hoàn chỉnh là 160 ký tự.

Nếu đó không phải là người Đức mà là người Trung Quốc hay người Việt Nam thì có lẽ chưa chắc đã có Twitter. Nói thế bởi người tạo ra Twitter lại là người Mỹ. Ví dụ như người Trung Quốc mà phát minh ra SMS thì họ chỉ cần 160/4 = 40 ký tự mà thôi. Lúc đó chắc hẳn người Mỹ khi nghĩ tới việc viết micro-blog qua SMS mà có 40 ký tự là oải luôn.

Toàn cầu hóa cũng có điểm hay, điểm may rủi là vậy.

Giờ này mà còn cần sổ tay để làm gì?

Bỗng nhiên tôi thấy mình cần có một quyển sổ tay.

Tôi có một tính xấu, đó là việc hay nghĩ ra các ý tưởng. Một ý tưởng mà không thực hiện được đến nơi đến chốn là một ý tưởng tồi vì nó làm mất thời gian của mọi người. Nhiều ý tưởng không thực hiện được thì lại càng tồi.

Thế rồi, có một thời gian tôi cố gắng tự giải quyết tất cả các ý tưởng của mình. Tự hứng chịu những điều dở hơi nếu ý tưởng không được làm tới nơi tới chốn. Tự tìm kiếm, tự mày mò, tự thử nghiệm.

Đó không phải là một cách làm tốt. Điều thứ nhất không tốt là tôi chỉ là một con người bình thường, làm sao có thể làm tất cả mọi thứ được. Một ý tưởng nếu được nhiều người ủng hộ và hiện thực hóa nó bao giờ cũng tốt hơn chỉ có một mình. Điều thứ hai tệ không kém điều thứ nhất là việc cứ nghĩ ra điều gì là tôi lại lao đi tìm kiếm thông tin về nó để tìm cách làm.

Làm thì tốt chứ sao?

Điều không tốt số 2 sẽ lộ ra khi bạn nhận ra rằng bạn đang đọc sách, bạn đang lướt web, bạn đang nói chuyện với bạn bè … và ý tưởng bất chợt nảy ra trong đầu, bạn ngay lập tức lao vào Google, lao vào tìm các thông tin về nó.

Tốt chứ sao nhỉ?

Không hề tốt. Bạn đã bỏ dở việc bạn đang làm để lao vào tìm kiếm thông tin. Cuốn sách bạn có thể đang đọc dở sẽ mãi mãi không đọc xong vì bạn còn bận đi Google về ý tưởng của mình. Trang web bạn đang coi cũng vậy. Hyperlink giết chết sự kiên nhẫn của người sử dụng Web. Chúng ta nhảy tưng tưng từ chỗ này qua chỗ khác một cách nhanh chóng và dường như không kết thúc được bất cứ điều gì.

“Đau bụng uống nhân sâm” …. “thì chết”.

Chắc chẳng ai quên câu chuyện này. Vì vậy tôi cần một cuốn sổ để ghi lại những gì tôi chợt nghĩ ra. Ghi lại và tiếp tục làm tiếp việc tôi đang làm cho tới khi kết thúc việc đó. Tôi không cần điện thoại, không cần iPad kết nối Wifi. Tôi cần một cuốn sổ đơn giản để làm một việc duy nhất – ghi lại ý tưởng và không nhảy tiếp đi đâu hết.

Giá ai đó tặng mình một cuốn Moleskine nhỉ?

Giá thế giới này hết ruồi nhỉ?

Đừng làm marketing nữa …

Không làm marketing nữa thì làm gì?

Trước đây việc làm marketing đối với các doanh nghiệp vừa và nhỏ là tương đối khó (mà thực ra là ở Việt Nam trừ một vài doanh nghiệp ra thì hầu hết chỉ đều là ở quy mô vừa rồi tới nhỏ). Khó vì không đủ nguồn lực. Đi làm survey hỏi một trăm người ở khắp các tỉnh đã đủ chết rồi. Quảng cáo online mà cứ 100 triệu một cái banner thì cũng chết hẳn rồi. Bây giờ có nhiều công cụ để làm hơn, tại sao không làm?

————————————————

Điểm không thể thiếu của bộ phận Marketing có lẽ là xác định và nhân được cái hay thực sự của sản phẩm lên nhiều lần (multiply) qua các chiến lược, chiến thuật phù hợp. Online Mkt, Social Media Marketing làm cho việc này trở nên dễ hơn và có phần rẻ hơn. Tuy vậy, một số 0 tròn trĩnh nếu nhân lên 1 tỷ lần thì cũng vẫn là số 0. Một sản phẩm tệ tới đâu mà có cố gắng quảng bá, cố gắng làm đủ mọi thứ để khen tốt về nó thì vẫn cứ là một sản phẩm tệ. Có thể, lúc đó sẽ không chỉ một người biết sản phẩm của bạn tệ mà là cả trăm, cả nghìn người.

————————————————

Đừng vội khen Apple sử dụng các chiến thuật chiến lược marketing giỏi. Trước hết hãy khen Apple đã dám đi tiên phong, dám tạo ra những sản phẩm mà một người chỉ nhìn thôi cũng đã cảm giác muốn được cầm, được sử dụng nó. Vespa cũng vậy, Mini Cooper cũng vậy.

————————————————

Đừng thấy tương lai của ngành marketing ở phía trước tươi sáng với những từ bóng bẩy đẹp đẽ như Social Media, Social Network … mà đổ hết tiền của bạn đi làm marketing. Đừng tưởng rằng đã đến lúc bạn có thể cầm cây đũa thần lên mà vung vẩy, mà lười biếng. Điều quan trọng, hãy có một sản phẩm tốt đã. Hãy đổ tiền vào để làm một sản phẩm cho thật tốt đã!