15000 đồng và 1000 tỷ

So what do you want now?

Một bài viết trên mạng Việt Nam Goonline.vn hôm nay đã đặt ra một câu hỏi khá hay “Nếu các bạn gạt bỏ mọi thành kiến về một mạng xã hội Việt Nam thì hay biết chừng nào?”.

Thành kiến quả thật là một điều kinh khủng trong xã hội, đặc biệt là xã hội có ít nhiều ảnh hưởng của đạo Khổng. Nó tạo cho ta quá nhiều sai lầm trong cuộc đời. Đã từng viết một bài về Thành kiến với mục đích chỉ là viết cho bản thân mình, cá nhân tôi nghĩ rằng câu hỏi phía trên là một câu hỏi đúng.

Tuy vậy, sau khi đọc hết cả bài viết trên, tôi bất chợt tự hỏi mình “Này, khoan, này này, cuối cùng là ai thành kiến?”. Hình như không phải là mình có thành kiến, mà chính những người bảo mình gạt bỏ thành kiến đang có thành kiến đấy chứ. Họ đang tự cô lập bản thân họ vào thế đối lập với tất cả mọi người. Một người/nhóm làm sản phẩm được tặng cho một số tiền khổng lồ, được áp đặt những mục tiêu lớn và được gieo vào đó niềm tin chiến thắng. Cứ làm đi, làm là mọi người sẽ PHẢI dùng. Cá nhân tôi cho rằng, thay vì việc cho rằng mọi người đang thành kiến với mình theo một cách “sợ sệt” như vậy, hãy cứ làm cho tốt sản phẩm đi để chứng minh với người dùng rằng mình xứng đáng nhận số tiền khổng lồ và mục tiêu lớn đó. Còn không, chính họ chứ không phải người dùng mới là người đang có thành kiến nặng.

————————————————————————-

Sáng nay, Đức Ban có viết một topic về việc vợ chồng bạn ý đã xúc động như thế nào trước tình hình của em bé bị lòi ruột ra ngoài không có tiền mổ, người ông thì phải đi xếp gạch để nhận 15000 đ/ngày. Ban là một người thẳng tính và ít nhiều cũng có quan điểm cá nhân khá aggressive về một vài chuyện (mà các bạn có thể gọi đó là có chút Thành kiến :P ), thế nhưng cái cách vợ chồng bạn Ban phản ứng với những gì em bé đang cần, đang phải hứng chịu thì thật tuyệt vời. Ít nhất cho đến giờ phút này Ban, Min và một vài bạn khác đã quyên góp được 4 triệu (có nghĩa là ~ 9 tháng xếp gạch của ông cụ). Hãy nhìn xem, một người (mà cứ cho là) có thành kiến (với một vài chuyện) có thể làm được điều tốt và thật lòng như vậy cơ mà??? Họ đâu có cần phải đợi ai mắng mỏ, đợi ai lên lớp cho họ đâu?

————————————————————————-

Jon Morrow đã chia sẻ trong cuốn The Tribes Casebook một suy nghĩ rất hay. Jon nói rằng có những Tribe (bộ lạc) mà bạn không có quyền lựa chọn xem bạn có tham gia hay không. Một trong những bộ lạc đó là Bộ lạc của người tàn tật bẩm sinh. Chẳng ai muốn tham gia bộ lạc này, thậm chí họ còn cảm giác họ bị bắt cóc từ Bộ lạc của những người bình thường sang. Thế nhưng, cái cách mà Bộ lạc của những người tàn tật bẩm sinh tồn tại thì lại tốt hơn rất nhiều Bộ lạc của những người bình thường. Họ động viên nhau, chăm sóc và cảm thông lẫn nhau, cái mà Bộ lạc của những người bình thường không làm được. Jon thậm chí sau khi chấp nhận việc mình là thành viên của Bộ lạc của những người tàn tật bẩm sinh thì đã rất hạnh phúc.

————————————————————————-

3 đoạn trên chỉ muốn kết lại thành một câu : trong bất kỳ trường hợp nào, đừng đẩy người sử dụng vào thế phải tham gia Bộ lạc chống lại bạn trong khi thực ra họ hoàn toàn có thể giúp bạn nếu bạn yêu cầu họ một cách thật lòng.

7 điều mà Social Media không thể giúp bạn

Tóm tắt lại bài viết mang tên “7 things social media can’t do” của Denise Zimmerman.

1.Social Media không thể thay thế cho chiến lược Marketing được

Tất cả những con số và công cụ hoành tráng đều chẳng có ý nghĩa gì khi nó không mang lại giá trị thực sự cho nhãn hàng của bạn. Đừng để bị rơi vào cái gọi là “click-through syndrome”, đừng để các con số lừa phỉnh mình. Có account Twitter, có Facebook Fan Page, có nhiều fan… cũng chẳng có ý nghĩa gì khi các fan đó chẳng tương tác với mình. Bạn phải là người làm chủ Social Media chứ không phải để Social Media làm chủ bạn.

2.Social Media không thể thành công nếu bạn không chú tâm vào đó

Chẳng ai muốn nói chuyện với một người bán hàng không tập trung vào mình. Social Media đòi hỏi bạn phải bỏ công sức rất lớn để lắng nghe và tương tác.

3.Social Media không phải là cuộc chơi ngắn ngày

Không ai muốn làm bạn trong 1 tuần, 1 tháng hay một khoảng thời gian ngắn ngày nào đó. Thuê agency, giao tiếp hoành tráng với khách hàng rồi lặn tăm sau 1 tháng, bạn chẳng khác gì một chàng Don Juan cả. Mà thời nay, các cô gái của Don Juan có đầy đủ mọi phương tiện để giao tiếp và cảnh báo cho nhau về bạn nếu bạn xấu xa với họ, vì vậy hãy đừng tự phá đi các mối quan hệ mà mình dày công xây dựng.

4.Social Media không thể thực hiện tốt nếu không có sự hỗ trợ của cả tổ chức

Một vị tướng tài sẽ chẳng là gì nếu không có quân đội trợ giúp, một lãnh đạo giỏi sẽ khó thành công nếu không có những cộng sự đắc lực để triển khai những ý tưởng của mình. Cứ tưởng tượng bạn đứng giữa khách hàng và công ty, khách hàng thì đặt ra hàng loạt câu hỏi còn bạn không có sự hỗ trợ của các phòng ban trong công ty, liệu bạn có thể làm gì được không? Bạn có chắc chắn rằng những thông tin bạn chia sẻ cho khách hàng không phải là bí mât của công ty hay không? Vì vậy, bạn cần phải được tự do 100% (nhưng) trong khuôn khổ những gì bạn được tự do, và điều này thì cần có sự hỗ trợ của tổ chức.

5.Social Media không thể thay thế cho chất lượng sản phẩm/dịch vụ của bạn

Hãy quên đi những phép màu mà người bán hàng có thể làm cho bạn. Đừng tưởng bở rằng cứ sản xuất ra một mặt hàng tầm tầm và bạn sẽ có thể trở thành triệu phú trong vài ngày. Hãy coi Social Media như một cái kính lúp, nếu sản phẩm tốt nó sẽ phóng to được điểm tốt đó ra, nếu sản phẩm tệ thì *&*(&(&()&(&(

6.Social Media không thể thay thế cho Digital Marketing

Sử dụng Social Media một cách điên cuồng/cuồng nhiệt không có nghĩa rằng bạn sẽ chắc chắn trở thành một người làm marketing. Những kiến thức về marketing cổ điển vẫn rất quan trọng và bạn chỉ có thể thành công khi áp dụng nhuần nhuyễn Social Media cùng với các kênh khác trong chiến lược marketing của bạn.

7.Social Media không thể thành công nếu bạn không đầu tư

Tiền, thời gian và nhân lực. Ba yếu tố có giới hạn mà bạn phải cân nhắc cho mọi hành động của bạn. Social Media có thể tốn ít tiền hơn, nhưng sẽ mất nhiều thời gian và nhân lực của bạn hơn. Do vậy, nếu bạn không đầu tư tiền thì không có nghĩa rằng bạn sẽ không phải đầu tư thời gian vào đó. Còn nếu bạn không đầu tư gì cả mà vẫn thành công thì có lẽ bạn là một trong số hiếm những người may mắn trên Trái Đất này!

Bong bóng Social Media – điều chẳng mới

Sáng dậy đọc được một bài dịch khá hay trên Tuần Việt Nam với link gốc tiếng Anh mang tựa đề “The Social Media Bubble“. Tác giả đưa ra một thuật ngữ khá hay là “Lạm phát các mối quan hệ” – Relationship inflation. Lạm phát theo kiến thức sơ đẳng của tôi về kinh tế thì luôn đồng nghĩa với sự mất giá. 10 đồng trước mua được 10 cái kẹo lạc thì nay chỉ mua được 7 cái, có khi hôm sau lại chỉ mua được 3 cái nữa thôi. Vậy là mối quan hệ sẽ bị mất giá? Vậy giá trị của mối quan hệ đến từ đâu?

—————————————————————

Trước hết, hay quay trở lại với thống kê, với con số Dunbar. Như đã từng viết blog một lần vào hồi tháng 10 năm ngoái, số Dunbar là số lượng bạn bè mà bạn có thể duy trì quan hệ hai chiều một cách ổn định và thường xuyên. Trung bình thì một người châu Á có thể duy trì quan hệ với 107 người và Việt Nam thì ở mức thấp hơn : 80 người. Những mạng xã hội như Y!360, Facebook và người tiền nhiệm vẫn còn sống khỏe trước đó của nó là Forum đã làm rất tốt việc tăng số Dunbar Number này lên. Hãy nhìn bảng thống kê ở dưới đây và bạn sẽ thấy nó có tận 3 phần : bạn offline, bạn online và bạn thân. Số lượng bạn thân thường chỉ chiếm 10% số lượng bạn bè mà bạn có.

—————————————————————

Trong bài viết của mình, Umair Haque cho rằng các mối quan hệ thực là các mối quan hệ được đầu tư hai chiều. Tiền bạc, thời gian, sự chăm sóc… Mối quan hệ của Social Media (và thực sự phải là Social Graph) không phải là mối quan hệ thực vì nó không được đầu tư tương hỗ lẫn nhau. Niềm tin bị giảm sút, sự căm ghét có thể được phóng đại, giá trị bị mòn đi vì tôi không gặp gỡ và trao đổi với người thật … Và cuối cùng, ông kết luận :

Hãy tóm tắt lại. Trên khía cạnh cầu, lạm phát quan hệ tạo ra những hiệu ứng của cuộc thi sắc đẹp, nơi, chỉ cần mỗi một sự đánh giá bầu chọn cho thí sinh mà họ nghĩ là những người khác sẽ thích nhất, người ta truyền tải những điều người ta nghĩ người khác muốn. Trên khía cạnh cung, lạm phát quan hệ tạo ra hiệu ứng của cuộc thi đại chúng, nơi mọi người (và các nghệ sĩ) cố gắng để thu hút sự chú ý bản năng và tức thì – thay vì tạo ra thứ kinh hoàng.

—————————————————————

Tôi không cho rằng Umair sai. Tôi chỉ nghĩ rằng ông không đúng.

Điều thứ nhất, xã hội biến đổi, con người biến đổi và trên hết là sự thích nghi – bản năng rất tự nhiên.

Điều thứ hai, phần lớn đám đông không thể chống lại xu hướng, họ phải thích nghi với xu hướng để tồn tại.

Điều thứ ba, giá trị trên mạng là giá trị tương hỗ và hai chiều, thậm chí là cực kỳ hai chiều luôn.

Điều thứ tư, Umair lo lắng về các giá trị bị xói mòn khi phải nói chuyện, giao dịch với người không biết mặt nhưng lại không hề nhắc tới và nhớ rằng trước đây thì dù có giao dịch Face2Face, họ chỉ có hai hoặc một nhóm nhỏ người biết cuộc trao đổi giao dịch này. Bây giờ, cả thế giới có thể biết được tôi đang xem gì, tôi đang làm gì, tôi mua gì, bán gì cho ai trên Wall của tôi, trên Live Feed của tôi, trên Stream Activity của tôi hay bất cứ cái quỷ quái gì tương tự thế, tôi thậm chí phải cẩn thận hơn để bảo vệ hình ảnh của mình chứ?

Điều cuối cùng, không có thước đo chính xác về giá của mối quan hệ để nói nó lạm phát hay không. Sự thích nghi của con người cho phép người ta chấp nhận và có cảm giác hạnh phúc không kém gì quá khứ. Nói rõ hơn, một bức thư tay hồi xưa và một bài hát bây giờ post trên Facebook để tặng bạn khi đang buồn, cái nào có giá trị hơn? Chuẩn mực về giá thay đổi nên nói Umair không sai khi xét trên chuẩn mực cũ và ông đã không đúng trên chuẩn mực mới.

—————————————————————

Cái gì đến phải đến, cái gì đi rồi sẽ đi. Con người chẳng phải lần đầu tiên đối mặt với những thứ như thế này, họ đã đối mặt nhiều lần khi mà xã hội phát triển từ bộ lạc tới làng xóm, thành phố, đô thị và siêu đô thị rồi. Hôm qua một người bạn nói với tôi rằng “Bây giờ có những lúc ngôn ngữ thật bất lực, muốn nói gì đó lắm mà không nói được“. Tôi buột miệng “Thì Facebook có cái nút Like là vì thế đó“. Like một cái, vừa lịch sự lại vừa không xu nịnh, thế có khi lại chẳng hay hơn?