Phượt và Farmville

Nếu bạn biết rằng Chocolate mang lại cảm giác y hệt (nhưng nhẹ hơn) như khi bạn dùng thuốc phiện thì một lúc nào đó bạn cũng có thể nhận ra rằng việc đi du lịch/phượt và những trò chơi đơn giản trên mạng xã hội như Farmville, Restaurant City, Cafe World… cũng mang lại cho bạn cảm giác giống nhau.

Thế giới Internet và thế giới nói chung ngày nay mang lại cho bạn nhiều tự do và nhiều không gian để thể hiện mình hơn tất thảy. Tuy vậy, bạn lại đam mê và đắm chìm trong những trò chơi đơn giản và nhàm chán tới bất ngờ. Mọi việc bạn làm đều có kế hoạch sẵn, hầu như không có một chút gì sáng tạo. Bạn thậm chí bị bó buộc trong một khung hình, một góc nhìn rất chật hẹp và sự thay đổi diễn ra rất chật chội. Bạn sử dụng tự do của mình để nghiện những điều bó buộc như vậy ư?

Trong essay dài và cần phải đọc kỹ (tôi chưa đọc kỹ được và có thể sẽ hiểu theo kiểu phiến diện) của A. J. Patrick Liszkiewicz với tên Cultivated Play : FarmVille, tác giả đã một phần nào đó chỉ ra nguyên nhân của “sự nghiện ngập” là do việc chúng ta tham lam, tiếc những gì chúng ta đã bỏ công ra.

One might speculate that people play Farmville precisely because they invest physical effort and in-game profit into each harvest. This seems plausible enough: people work over time to develop something, and take pride in the fruits of their labor. Farmville allows users to spend their in-game profits on decorations, animals, buildings, and even bigger plots of land. So users are rewarded for their work. Of course, people can sidestep the harvesting process entirely by spending real money to purchase in-game items.

Tuy vậy, nếu như thế thì chưa đủ. Ở sâu hơn, đây mới là câu trả lời thực sự : people are playing Farmville because people are playing Farmville. Cũng giống như tác giả nhận xét, tôi đặc biệt chú ý vào một tính chất của Farmville (và các trò chơi tương tự), đó là : (4) Farmville is a productive activity, in that it adds to the social capital upon which Facebook and Zynga depend for their wealth;

Tại sao chúng ta không có cảm giác có lỗi khi chơi các trò chơi kiểu như vậy ở trên mạng xã hội trong giờ làm việc? Và trước đó là Game Online kiểu như Võ Lâm Truyền Kỳ? Bởi vì nó mang lại cho chúng ta cảm giác có ích, bởi nó mang lại cho chúng ta cảm giác chúng ta đang được làm việc và việc làm đó tạo ra kết quả “có ích” (tiền để mua sắm đồ vật, lên level …) Và bởi vì sự tự do của xã hội, đôi khi chúng ta không còn biết cần phải làm gì để có ích. Nói cách khác, không phải lúc nào bạn cũng biết bạn sẽ cần phải làm gì nếu không có ai đó chỉ cho bạn việc phải làm, hoặc là bạn sẽ chọn đại một việc gì đó để làm cho tới lúc mệt nhoài. FarmVille giải cứu bạn khỏi điều đó! Và một khi các quy tắc đơn giản trở thành thói quen, bạn sẽ bị nghiện.

Vậy còn phượt và du lịch tự túc thì sao? Nếu ai đó nhìn thấy ảnh của bạn sau những chuyến đi thì câu đầu tiên họ nói với bạn luôn luôn là “thích thế, thư giãn thế, thoải mái thế…” hoặc những điều gì đó tương tự. Tuy vậy, nguyên tắc đầu tiên mà những người đi Phượt với nhau cần phải tuân thủ nếu muốn chuyến đi đó thành công là : tuân thủ kỷ luật, tuân thủ lịch trình đã thống nhất và luôn cập nhật thông tin của đồng đội để sẵn sàng giúp đỡ đồng đội khi cần. Thêm một lần nữa, bạn lại tìm được niềm vui sướng và tự do ở trong kỷ luật.

Và tất nhiên, bạn sẽ cảm thấy tức giận khi nghe tôi nói câu này, nhưng hãy nghĩ kỹ xem : đa phần các chuyến đi của bạn được diễn ra bởi vì bạn đã nhìn thấy ai đó thực hiện điều này. (vâng, đương nhiên bạn chơi FarmVille cũng bởi vì người khác chơi mà). Chẳng có được mấy người trong thế giới Phượt/du lịch tự túc có khả năng là người mở đường (và kể cả điều này có thì họ cũng phải phụ thuộc vào dân địa phương rất nhiều).

Urban Buddah

Nếu bạn bắt đầu cảm thấy có niềm vui trong những quy tắc, tôi nghĩ rằng đó là bởi vì bạn bắt đầu cảm thấy mệt mỏi với sự tự do “giả hiệu” mà thế giới thực và ảo đang tạo ra cho bạn. Dù sao, khi bạn rơi vào trường hợp này, đi du lịch vẫn tốt hơn là ngồi cắm mặt vào màn hình để chơi FarmVille và những trò tương tự, imo.

Thế hệ im lặng

Đây là bài viết được viết theo dạng thửa nhưng cuối cùng không được đăng, có lẽ do bút còn quá cùn, không có gì đặc sắc. Hôm nay muốn đăng lại trên blog cá nhân cùng với tin về một cậu bé 13 tuổi bán chanh kiếm tiền cho chị đi thi Đại Học. Nhìn bức ảnh của cậu bé khá gày gò, ốm nhách, đen thui, cười hiền lành và cũng im lặng … thấy rất phục.

Cứ khoảng 4h sáng, khi mọi người vẫn chìm trong giấc ngủ thì Thức đã lần mò tới các chợ rau quả đầu mối lấy hàng, sau đó đi bán dạo khắp nơi. Nếu may mắn bán hết hàng, mỗi ngày em lãi được khoảng 30.000 đồng. “Tất cả số tiền kiếm được em  tiêu dùng tiết kiệm, để dành vào năm học thì đóng học phí. Còn hè năm nay, kiếm được bao nhiêu, em chi tiêu hết vào các chi phí cho chị gái em đi thi”. Khuôn mặt em gầy, sạm đi vì nắng gió nhưng đôi mắt khi nào cũng ánh lên vẻ tự hào khi nói về chị gái đi thi ĐH.

————————————————

Thế hệ im lặng : lời giải cho khủng hoảng kinh tế?

Chúng tôi tạm gọi những cô bé, cậu bé này là thế hệ im lặng bởi cách mà họ tiêu tiền rất đặc biệt. Đó là những cô bé, cậu bé chỉ cần rơm rớm nước mắt, chỉ tay là bố mẹ sẵn sàng mua cho những bộ đồ chơi Lego hay những chú gấu bông Steiff ở trung tâm thành phố HCM với số tiền bằng cả 1-2 tháng lương của công chức nhà nước. Đó là những người trẻ sẵn sàng đặt hàng qua mạng để mua về những chiếc iPhone, iPad mới nhất có giá trị cả gần 1000 USD chỉ bằng vài cú nhấp chuột. Trong nghiên cứu mới nhất của PriceWaterHouseCoopers (PCW), nước Mỹ đã hy vọng rằng chính thế hệ trẻ tại Mỹ với thói quen mua sắm có phần quá đà sẽ là lời giải cho khủng hoảng kinh tế sau khi đưa ra các gói kích cầu. Tạp chí Forbes cũng chỉ ra rằng có tới gần 80% giới trẻ Trung Quốc đã từng thực hiện việc mua sắm trực tuyến. Với lượng dân số trẻ khổng lồ tại các thành phố, nền kinh tế của Mỹ, Trung Quốc và cả Việt Nam chắc chắn sẽ biến đổi nhiều nhờ thế lực tiêu dùng mới này.

Làng giờ đây cũng không còn nằm trong đơn vị hành chính chính thống nữa mà đã được biến đổi thành thôn, xóm và to hơn là xã. Lũy tre làng đã biến mất, đời sống kinh tế khá hơn, nhà nhà có TV, xóm xóm có Internet. Đô thị hóa đã lấn sâu vào trong tiềm thức của người dân vùng quê bắt đầu từ những bộ phim quen thuộc trên màn hình mỗi tối cho tới suy nghĩ của những người dân bắt đầu học cách làm giàu để không phải cúi mặt xuống đất, ngửa lưng lên trời mà cày cấy thêm nữa.

Chiến tranh qua đi đã rất lâu, kinh tế phát triển, giao thông thuận lợi khiến cho làng xóm biến thành tiểu đô thị, đô thị dần biến thành các đại đô thị, các thành phố lớn (metro-city). Trẻ con lớn lên được chiều chuộng về mặt vật chất vô cùng đầy đủ. Bố mẹ của chúng đa phần là những người có tuổi thơ sống trong khó khăn của thời chiến tranh và hậu chiến tranh (sinh vào những năm 1970-1980) nên việc chăm sóc cho con cái của mình (sinh vào những năm 1990-2000) một cách đầy đủ để bù đắp cho thế hệ thiếu hụt của mình cũng là chuyện dễ hiểu. Không chỉ là chăm sóc, hình ảnh một đứa con đầy đủ cũng phản chiếu hình ảnh về ông bố bà mẹ thành đạt trước mắt xã hội và những người thân, bạn bè của họ.

Những người khó khăn vẫn còn rất nhiều ở khắp mọi nơi nhưng những người vượt qua khó khăn để có một cuộc sống kinh tế đầy đủ hơn cũng nhiều không kém. Nếu bạn không tin, hãy thử tra bất cứ giá của một căn hộ chung cư nào ở thành phố lớn và so với sản lượng ngô, thóc một người nông dân làm ra một năm, bạn sẽ thấy mức độ chênh lệch khủng khiếp tới cỡ nào. Niềm tin vào thế hệ trẻ trong việc sẽ giúp nền kinh tế vượt qua khủng hoảng không hề thiếu cơ sở một chút nào.

Tuy vậy, thế hệ im lặng tuy không nói gì nhiều nhưng cũng đặt ra cho chúng ta những câu hỏi không dễ trả lời thông qua cách tiêu dùng của họ. Liệu có phải bởi vì bố mẹ ít có thời gian chăm sóc con cái hơn, ít có thời gian để chơi với con cái hơn nên đã cố gắng bù đắp những khoảng thời gian này bằng những món quà đắt tiền cho con trẻ? Liệu sự đô thị hóa không thể chối bỏ của làng xã đã ít nhiều làm phai nhạt đi những tình cảm lá rách ít đùm lá rách nhiều xưa nay? Liệu một đứa trẻ ôm gấu bông Steiff, Teddy Bear có hạnh phúc hơn những đứa trẻ ngày nào nhảy dây, chơi ô ăn quan hay không? Liệu sự cố gắng để cung cấp cho con cái những điều kiện vật chất quá mức cần thiết có làm mất đi sự tôn trọng đồng tiền của con trẻ hay không?

Mỗi thế hệ đều có những lý do riêng của mình để thể hiện cuộc sống của mình theo những cách khác nhau. Sẽ rất vô lý khi có điều kiện kinh tế mà lại không chăm sóc con cái của mình đầy đủ. Thế nhưng, sự đầy đủ về tâm hồn, về tình thương luôn luôn có ý nghĩa và bền lâu hơn rất nhiều so với sự đầy đủ về vật chất. Còn quá sớm để nói rằng chúng ta không cần phòng bị cho các cuộc khủng hoảng kinh tế sắp tới nhưng cũng không phải quá muộn để nói rằng chúng ta cần phải phòng bị cho các cuộc khủng hoảng nho nhỏ về nhận thức giữa vật chất và tình thương bên trong mỗi một đứa trẻ và cả những ông bố bà mẹ trẻ có điều kiện đầy đủ. Một bữa ăn tối dù đạm bạc nhưng đông đủ gia đình vẫn sẽ ngon hơn rất nhiều so với những đơn đặt pizza, mỳ ống trên mạng trong im lặng, có phải không? ./.

Zus

Tham khảo :

http://www.pwc.com/us/en/retail-consumer/publications/the-new-consumer-behavior-paradigm.jhtml

http://www.forbes.com/2008/06/24/internet-retail-sales-oped-cx_sr_0625china.html