Location – một layer mới của Social Graph

Ngày hôm trước khi đứng ở cổng một quán bar trên đường (e hèm, giờ vẫn không nhớ rõ tên là đường gì), cứ cho là đường X nằm ở quận 1 (Sài Gòn) để gọi taxi, tôi chợt nghĩ rằng giá mà cuộc gọi của mình có thể nói luôn cho tổng đài taxi biết rằng mình đang ở đâu thì tốt. Hoặc giả là mình có thể gửi một tin nhắn mà trong đó tin nhắn có chứa luôn vị trí chính xác của mình thì tốt quá. Jishan có gợi ý rằng có thể dùng Twit hoặc FB bởi vì “chúng nó” đều đã có gắn vị trí địa lý ở trên đó. Thế nhưng giải pháp này có vẻ hơi geeky quá thì phải. Dù sao thì mong muốn của tôi khi đứng ở một chỗ mình không thân quen mà gọi taxi là có thể có cách nào đó nói cho tổng đài biết chính xác mình đang ở đâu một cách dễ dàng và tự động.

Chaotic Baguio

Tuần trước cũng mới đọc một bài viết có tên “Location is Now Part of the Social Graph“. Cá nhân tôi cho rằng có lẽ nên dùng chữ “layer” thì rõ hơn. Và sẽ không chỉ dừng lại ở layer này. Còn tại sao gọi nó là “layer”? Bởi vì bạn có thể cắt hẳn một lát chuyên về Location trong Social Graph mà vẫn đáp ứng được đầy đủ tính chất của Social Graph “the global mapping of everybody and how they’re related”.

Bản thân hệ thống vị trí địa lý là một hệ thống tương đối cổ xưa. Từ thời xưa ai cũng đã có một địa chỉ để liên lạc, để gửi thư. Qua đó thì dần dần thư quảng cáo cũng theo các hệ thống địa chỉ này mà “tấn công” con người. Thời nay người ta cũng cho rằng Location sẽ cung cấp cho người ta khả năng bắn tin quảng cáo theo vị trí địa lý (giống như chuyện bạn đi tới một khu vực phường Y quận Z và sẽ nhận được một thông báo qua SMS/FB/Twitter hoặc cái gì khác nói rằng quán bia ở gần đó đang có giảm giá 10% vậy). Tuy nhiên đây chắc chắn không phải là phương thức hay ho vì bất cứ cái gì Spam cũng chẳng hay ho. Nó chỉ hay ho khi người ta muốn nhận nó. Vì vậy, vấn đề Privacy chắc chắn là một vấn đề cực kỳ nhạy cảm với Layer mới mà cũ này. Nếu không chú ý vấn đề này, rồi chắc chắn tới một lúc bạn sẽ cảm giác rằng lúc nào cũng có một quả tên lửa đang treo trên đầu mình và cho dù mình đi tới đâu thì nó cũng có thể …boom cho mình một cú vào lúc mình không để ý.

Điều mà tôi mong muốn ở Layer này không phải là khả năng check in (chỉ để nhận badge như Foursquare đang làm hoặc tốt hơn một chút là nhận được khuyến mại nếu check in nhiều lần), cũng không phải (mà là nhiều hơn) những gì Groupon đang cung cấp. Nếu coi rằng việc di chuyển từ điểm này sang điểm kia là một bước chuyển trạng thái thì Layer mới liên quan tới vị trí địa lý phải có khả năng cung cấp cho tôi những thông tin tốt nhất để phục vụ cho bước chuyển trạng thái này. Và có nghĩa rằng nó phải có khả năng đoán định, khuyến cáo cho tương lai (gần) chứ không phải là việc cung cấp thông tin về địa điểm mà hiện tại tôi (đã) đang ở đó.

Ví dụ nhé :

- Nếu đi du lịch, tôi phải biết được thông tin về địa điểm sắp tới, kiểu như thời tiết, local news (có bắn giết nhau không), thời gian nào là lúc chụp ảnh tốt nhất, địa điểm nào là nơi có thể chụp ảnh được tốt nhất.

- Nếu di chuyển trên đường, khả năng đi vào đường này sẽ bị tắc là bao nhiêu %, nếu đi xe ga thì có gặp ngập sâu tới mức chết máy hay khong.

- Nếu chuẩn bị đi mua sắm, siêu thị tôi sắp bước vào có đang bị quá tải khi thanh toán hay không …

Còn rất nhiều ví dụ kiểu vậy. Social Graph đứng không thì chẳng giải quyết được gì, nó giống như ống dẫn dầu mà không có dầu chảy qua thì cũng phí. Thế nhưng cách tiếp cận theo kiểu phục vụ cho “quá khứ” bây giờ dường như không ổn. Dù sao vẫn đặt cược rằng sự bùng nổ trong năm 2011 chắc chắn sẽ liên quan tới Location-based app, SNS… nhất là khi các thiết bị cầm tay ngày càng hỗ trợ tốt cho Layer này.

[codeforfun] Facebook FanPage Monitoring Tool

Mình mới code thử một cái Monitoring Tool cho Facebook FanPage tại đây, các bạn vào góp ý hen. Pj này xuất phát từ câu hỏi của bạn @anhhung là làm sao có thể biết được ai là người active nhất trên một Fan Page nào đó, mình ngó qua Graph API của Facebook và thấy nó support hết, chỉ việc lấy feed ra và đếm là xong. Vậy nên ngồi code thử một trang thấy ok mới nghĩ là tại sao không code đại thêm cho vài trang nữa coi thử xem tình hình như thế nào. Đây là lần đầu tiên code một cái gì đó bằng PHP và SQL (trước chỉ ngó qua để sửa mấy thứ), thế nên vừa ôm quyển Head First PHP & MySQL, vừa hỏi các cao thủ @jishan và @byhuy. Về cơ bản thì mình làm như sau :

  1. Load feed (nếu bạn đọc Graph API sẽ thấy feed lấy rất dễ và public, feed được xuất ra theo dạng JSON)
  2. Nhét vào DB
  3. Hiển thị thống kê

Hiện tại phần 1) đang bị giới hạn bởi việc load quá nhiều feed sẽ bị time-out, do vậy phải chia nhỏ và dùng cron job (mình cũng chưa biết có cách nào hay hơn, byhuy có gợi ý là có thể load feed về, ghi ra file và xử lý sau, giải pháp rất tốt nhưng phải tăng gấp đôi số cron job). Phần 3) thì hiện tại mình đang có thống kê thành viên active nhất (là những người viết lên wall nhiều nhất, chưa tính được like) và thống kê cho từng Page một.

Túm lại, về phần code thì sẽ rất là newbie vì đây là lần đầu tiên mình code PHP+SQL. Tuy vậy, việc có một công cụ Monitor theo ý mình là điều mà online marketer nên làm bởi FB Insight không phải lúc nào cũng cập nhật đủ nhanh và cập nhật những chỉ số theo ý của mình. Trong bài viết này cũng có nói tới một số công cụ trả tiền khác khá tốt, thế nhưng nếu không có nhiều tiền để trả thì thôi cứ tự code for fun cũng được nhỉ :mrgreen:

(note : mình ko có ý định làm bảng xếp hạng nên các page nằm trong danh sách trên là theo quan sát chủ quan của mình chứ không phải theo một tiêu chí xếp hạng cụ thể nào).

Update 2012 : Tool của mình đã chuyển sang địa chỉ http://stats.socialmediavietnam.com với sự hỗ trợ của Zing Me và có thêm số liệu của Zing Me so với Facebook.

Hãy yêu nhau đi, hãy tin nhau đi

Sáng nay có đọc được bài có tiêu đề “Can Social Media Be Trusted?“. Trong bài này có nhắc tới nghiên cứu của eMarketer với đánh giá cho rằng Blog post, status update trên FB được tin cậy nhất (bởi những người nằm trong social graph của người tạo ra content), sau đó đến Twitter thì giảm, forum cũng không có tính tin cậy bằng. Đây là một tín hiệu khá lạc quan đối với SM. Tuy vậy, đây không phải là nghiên cứu ở Việt Nam mà là ở Mỹ, mà Mỹ thì khác với Việt Nam.

SNS ở Việt Nam đang xoay theo một chiều hướng khó lường. Facebook vẫn tồn tại và có cộng đồng nhất định (bài học của Y!360 cho thấy một khi người sử dụng đã muốn gắn bó thì chỉ có nước đốt nhà đuổi họ đi thì họ mới chịu đi). Hai SNS hàng đầu được kỳ vọng là Zing Me và GoOnline cũng sẽ có những bước chuyển biến có định hướng hơn so với một SNS thông thường (ví dụ như việc Zing Me sắp sửa triển khai một vài ứng dụng liên quan tới e-learning, mạng giáo dục Go Online tăng traffic trở lại nhờ Miss Teen – một hoạt động thiên về tôn vinh vẻ đẹp hơn là có tính chất giáo dục).

Twitter ở VN quá bé. Forum vẫn có tiếng nói khá lớn, đặc biệt là với các vấn đề liên quan tới công nghệ và sức khỏe. Một số nhãn hàng đã chịu khó đối thoại nhiều hơn với người sử dụng thông qua Forum và đây thực sự là một tín hiệu vô cùng tích cực. Đỉnh điểm của đối thoại có lẽ là topic “Kinh nghiệm mua & sử dụng điều hòa nhiệt độ” ở trên diễn đàn … Webtretho. (tks @anhhung vì đã chỉ cho mình topic này). Topic không thực sự là đi sát với chủ đề của diễn đàn nhưng rất có ích nên đã nhanh chóng đạt 100 trang và phải chuyển sang phần 2, lập một kỷ lục khó tưởng tượng cho bất kỳ diễn đàn nào.

Blog. Chúng ta vẫn nói rằng Blog dù thế nào vẫn cứ là động cơ của Social Media. Khi mà cái tôi được thể hiện rõ nét nhất, người nói có trách nhiệm với điều mình nói nhất. Thế nhưng blog ở VN thì xịt dần sau khi Y!360 ra đi và Facebook tiến vào VN. Điều đó chứng tỏ ở VN chưa bao giờ thực sự có một văn hóa viết blog rõ nét mà cái người ta cần ở Y!360 thực ra là khả năng kết nối và cập nhật thông tin của nhau, thế mạnh của SNS chứ không phải blogging platform. Có lẽ giờ những người viết blog ở VN để thể hiện cái tôi thật sự của mình (về mọi chủ đề, không kể tới chính trị) không quá 1000-10000 người.

Đêm qua trong lúc chờ sao băng có đi lang thang trên Web (mà cuối cùng trời nhiều mây chả nhìn thấy ngôi sao băng nào). Bất chợt lạc vào blog của một bạn trẻ (xin được không nêu địa chỉ vì không viết bài này để nói hay phê phán cá nhân) cứ ngồi nghĩ mãi. Trước hết đây là blog post của bạn trẻ đó (click để phóng to)  :

Fake Blog - Osla

Yanky. Kể cả đây mà là một bài advertorial thì nó cũng là một bài trơn tuột ai đọc 3 câu cũng “ngửi” ra mùi chứ chưa nói là một bài blog. Phải chăng, các nhãn hàng cứ nghĩ đơn giản có một hai bạn trẻ nổi tiếng với vài nghìn tới vài chục nghìn người đọc/ngày nói gì là người ta cũng tin hay sao? TV phủ sóng cả 80 triệu dân người ta còn chẳng tin cơ mà? Phải chăng các bạn trẻ cứ nghĩ rằng nếu viết blog như vầy thì vẫn có người đọc hay sao? Ai cần đọc blog của bạn khi mà những điều bạn viết có tràn lan trên báo rồi? Họ cần chính kiến của bạn cơ!

Vậy đó, yêu mà không tin thì chẳng lâu bền được. Muốn khách hàng yêu mình thì phải làm cho khách hàng tin mình, mà muốn tin thì cứ dùng Social Media vô tội vạ là được hay sao? Hy vọng rằng những bài blog như thế này sẽ bớt dần đi, những bài viết thực sự có ích (như bài viết trên forum WTT về … điều hòa) sẽ tăng dần lên.

Sạch rồi lại cứ “phải” sạch mãi thì sao?

 

Disposable Toilet Seat Cover

Hồi đi chơi ra khỏi Việt Nam lang thang mới mua mấy tập giấy phủ lên trên toilet (chả biết dịch thế nào, đại loại nó là Toilet Seat Cover). Ai cũng biết là toilet thì cũng không bao giờ sạch rồi, loanh quanh cũng có cỡ 3.2 triệu chú vi khuẩn/inch vuông đang loi ngoi ở cái chỗ mà bạn vẫn ngồi lên đó “thư giãn” hàng ngày. Mua cái này thì không phải là mình sạch sẽ mà vì cái tên “Holy Seat” và tagline “Pee in Peace” vui. Nhưng mua về rồi mấy tháng vẫn cứ để đấy, không dám dùng. Đơn giản là ở Việt Nam không có, hoặc có mà mình không biết, giờ mà trải ra dùng rồi hết thì lại bẩn à 8-O Mà đã sạch rồi mà quay lại bẩn thì mới sợ chứ.

Bất giác thấy có rất nhiều chuyện mình hay chần chừ không làm bởi vì nếu làm và tạo ra một chuẩn mực mới (ví dụ toilet là phải có seat cover) thì tự dưng sẽ tự làm khó mình khi nguồn lực của mình không còn nữa. Dạng như giờ mà tự nhiên giấy toilet biến mất hết thì cũng phiền phải không?

Thế nhưng đời ai chẳng muốn mình tốt hơn, được sung sướng hơn (thông qua việc tinh thần tốt hơn và vật chất thì được sử dụng những thứ tốt hơn, sang hơn, tiện hơn…) Nếu không dùng thì em Seat Cover này sẽ hết hạn và mất công toi để mua về rồi để đấy ngắm và viết blog nhảm!

Bẩn rồi thì bẩn mãi vẫn có vẻ không sao, nhưng sạch rồi mà sạch mãi thì lại đòi hỏi phải tính toán, mệt ghê. Ví dụ như Customer Service của bạn đang tốt, tới ngày một ngày tự dưng em CS đó bị ốm, cãi nhau với chồng … và có một chút uể oải với khách hàng, khách hàng sẽ nhăn nhó và than phiền ngay. Ví dụ như anh Tuấn Ngọc hồi xưa hát đỉnh cao, giờ đã có tuổi giọng hát vẫn hay nhưng không còn như xưa, dẫn tới việc bạn chả nghe anh ý hát bây giờ nữa mà lại cứ bật mấy bài ngày xưa lên nghe. Ví dụ như cộng đồng mạng giai đoạn đầu bao giờ cũng háo hức, đông vui, nhộn nhịp rồi sau đó xỉu dần… Nhiều ví dụ lắm.

Thực ra toilet thì là toilet. Sạch ở toilet nó được đong đếm rất rành rọt (ví dụ bằng số vi khuẩn/inch vuông) mà bây giờ để làm nó sạch đã phải tốn công ra phết rồi. Các chuẩn mực khác đo đếm phức tạp hơn thì chắc còn tốn công nữa. Thế nên, đừng để mình bị huyễn hoặc, bị mong chờ quá mức vào các chuẩn mực mà nhiều khi mình (hoặc công ty/tổ chức/người) không thể đáp ứng được.