Mình có nên ăn mỳ Gấu đỏ hay không?

Giá một gói mỳ Gấu Đỏ là 3500đ (đây là con số mình tìm thấy trên Google).

Nếu mình không ăn một gói mỳ Gấu Đỏ, mình sẽ dành dụm được 3500đ. Bởi vì với mỗi gói mỳ Gấu Đỏ thì nhãn hàng sẽ ủng hộ 10đ, do vậy mình đã dành dụm được một số tiền bằng với việc mình ăn 350 gói mỳ Gấu Đỏ. Nói cách khác, nếu mình không ăn một gói mỳ Gấu Đỏ mà mang số tiền ấy đi ủng hộ ngay tức thì, mình sẽ làm được một việc tốt ~ việc mình phải đợi một năm mới làm được (với giả sử là mỗi ngày mình sẽ ăn một gói mỳ thì trừ lễ, Tết ăn bánh chưng với bố mẹ, mình cũng phải mất khoảng 1 năm để ăn hết 350 gói. Rất thực lòng mà nói, mình sẵn sàng bỏ luôn 3500đ để ủng hộ luôn chứ không thể ăn cố liên tục 3 gói mỳ/ngày liên tục trong 3 tháng vì việc ủng hộ bất cứ ai được.)

Trong 1 năm ấy, có thể có nhiều em bé bất hạnh sẽ không chờ nổi việc mình ăn hết 350 gói mỳ. Do vậy, tính thiệt hơn thì mình sẽ nhịn ăn một gói mỳ Gấu Đỏ và ủng hộ ngay tức khắc. Ví dụ, sau khi post bài này, mình sẽ nhắn tin HVTT tới 1404 để ủng hộ 8000 đ cho quỹ Hiểu về Trái Tim (~ việc mình phải ăn 800 gói mỳ Gấu Đỏ trong hơn hai năm).

Nhưng nếu mình không ăn một gói mỳ Gấu Đỏ, có thể nhãn hàng sẽ không đạt doanh thu, sẽ không gom đủ tiền như mong muốn (12 tỷ) để ủng hộ trẻ em. Mà như vậy, nhãn hàng sẽ phải chạy quảng cáo nhiều hơn, sẽ phải chạy TVC nhiều hơn, phải truyền thông nhiều hơn, túm lại phải tốn tiền cho quảng cáo nhiều hơn trong khi tiền ấy có thể để dành để giúp trẻ em có hoàn cảnh khó khăn. Như vậy, nếu mình không ăn một gói mỳ Gấu Đỏ, không những mình trực tiếp không đóng góp 10đ mà mình còn gián tiếp thúc đẩy nhãn hàng tiêu tiền nhiều hơn cho quảng cáo, mà các bạn quảng cáo thì không thấy nói gì là có đóng góp cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn hay không.

Túm lại, mình có nên ăn mỳ Gấu Đỏ hay không khi mình thực sự muốn giúp đỡ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn?

[Disclaimer]  Mình không ủng hộ cho bất cứ nhãn hàng mỳ nào, việc ăn mỳ (cho dù là của nhãn hàng nào) đối với mình cho tới giờ vẫn chỉ là sự lựa chọn cuối cùng nếu mình không có gì ăn hết. Quan điểm nêu trên chỉ thể hiện quan điểm cá nhân của mình, không đại diện cho bất cứ tổ chức nào cả. Tin nhắn tới 1404 đã được gửi và đã nhận được thông tin ghi nhận từ BTC.

[ghi nhanh]Chủ quyền số

  1. Nghe cụm này đầu tiên từ anh MinhLH (Vinagame) tại Đà Nẵng. Cho dù chắc chắn VNG và Go(VTC) còn rất nhiều gian khổ mới đạt được chính quả trên thị trường mạng xã hội tại VN, đây là một cụm từ đắt giá để nói với các bác lãnh đạo, để truyền thông.
  2. Trang web của campaign nổi tiếng “Tìm em nơi đâu” (CloseUp/Unilever/C) (http://timem.com.vn) đã chuyển thành Blog Phong thủy. Trong khi đó Thành phố thơm mát đã thông báo hết hạn domain. Tiền gia hạn một năm cho tên miền này là dưới 1 triệu đồng.
  3. Chắc chắn còn rất nhiều campaign dùng xong microsite cũng sẽ vứt đi. Thế nhưng, sau campaign, sau khi các bạn mua kem đánh răng, xà phòng, máy giặt … là xong? Nếu không chú ý tới chủ quyền số, 3-5 năm nữa các bạn mỗi lần làm campaign sẽ lại mất tiền làm SEO, mất tiền để quảng bá cho một trang web mới và người sử dụng chẳng bao giờ nhớ nổi bạn đã từng làm gì. Cũng có thể, bạn chẳng cần người ta nhớ phải không?

[ghi nhanh]Tại sao Pinterest lại quyến rũ?

Tại sao Pinterest lại phát triển nhanh tới vậy? Trong khi nó có vẻ chỉ là cách thể hiện lại dữ liệu đã có? Cái này là cái mình rất muốn quan sát vì Baomoi cũng có một bản có layout giống Pinterest (nhưng tất nhiên sản phẩm thì không giống). Cảm nhận cá nhân ngay đầu tiên có một vài điểm :

  • Tạo cảm giác tốt với người sử dụng ngay từ đầu : Ngay khi mới vào đã có content đẹp để xem chứ không như Twitter hay Facebook, nếu không có bạn là ngồi ngáp luôn.
  • Không bị mệt mỏi khi phải đọc status của cộng đồng : Facebook và các mạng xã hội khác hiện tại đang vô tình ‘ép’ người sử dụng phải đọc những thông tin không cần thiết mà người khác update. Tỷ như tôi mệt, tôi đói, hôm nay tôi nghe nhạc vui quá, tôi thấy cuộc đời thật đẹp/thật tệ … Lược bớt đi được các thể loại status vô thưởng vô phạt (mà cá nhân mình thi thoảng cũng hành hạ các bạn khác :D ) thì rõ ràng là dễ chịu hơn.
  • Online hóa thành công mô hình offline đã thành công sẵn có : cái bảng (Board) để cắm (pin) ảnh. Không phải giải thích nhiều về mô hình vì nói pin lên bảng là ai cũng hiểu.

Trong bài viết “Why Pinterest Align Perfectly with The Today Show’s Content Strategy“, tác giả cũng (trích lời để) nhắc tới một khía cạnh khác – Fun :

Sometimes I go to Pinterest and I’m not sure what exactly I want, but I know I’m going to find something fun. That’s really how we try to program our site.

và việc vẻ đẹp của content có thể kéo dài cuộc hội thoại từ online sang offline :

Brown explains that, similar to Pinterest, TODAY.com provides people with five minutes-worth of entertaining, interesting content that they can discuss at their happy hours or mommy groups. She says that both Pinterest and TODAY.com give users “a little moment that they can take away with them when they have a chance.”

Fun Theory cũng đã từng được áp dụng (offline) trong những năm vừa qua. Mình nhận thấy rằng Pinterest chắc chắn sẽ là một nơi tốt để gieo mầm và gặt hái những thứ tốt đẹp từ meme, nhưng áp dụng thế nào thì còn phải quan sát và thử nghiệm thêm. Tuy nhiên, mình vẫn khá nghi ngại về việc Pinterest (và clone) sẽ phát triển tốt ở Việt Nam do creator ở VN quá ít trong khi observer lại quá nhiều. Nếu quan tâm, mọi người click vào nút ở dưới để Pin cùng mình thử xem mọi chuyện ra sao!

Follow Me on Pinterest

Động cơ nhiều thì, cách chim thở khi bay và …

Dong co 4 thi - hut - nen - no - xa

1.Động cơ xe máy phổ biến nhất bây giờ là động cơ bốn thì. Bốn thì này có nhiệm vụ rõ ràng, khác biệt : Nạp nhiên liệu -> Nén khí + nhiên liệu -> Đốt nhiên liệu -> Xả khí thải (thường được gọi là Hút – Nén – Nổ – Xả). Các hỏng hỏng xảy ra trong động cơ xe máy thường là do nhiên liệu không chuẩn hoặc không bảo dưỡng xe máy (thay dầu/nhớt) thường xuyên. Hai nguyên nhân này đều dẫn tới việc một hoặc nhiều thì trong 4 thì trên vận hành không chuẩn.

2.Cách chim thở khi bay là một trong những nguyên nhân quan trọng khiến chim có thể bay được. Trong khi bay, phổi của chim hoạt động như là động cơ phản lực : không khí đi vào một đường, đi ra một đường khác khiến cho chim có thể hấp thụ không khí sạch nhiều nhất và không bao giờ phải hít lại khí CO2 chưa kịp thải ra hết. Trong khi đó, ví dụ như con người hít vào và thở ra cùng một đường nên dẫn tới việc không thể hấp thụ oxy nhiều như chim, không thể đốt cháy năng lượng để vận động mạnh (so với trọng lượng cơ thể) như chim.

3.Béo phì là bệnh xuất hiện do việc tích lũy quá nhiều mỡ vào trong cơ thể. Mỡ được tích lũy vào trong cơ thể do thức ăn sản sinh ra quá nhiều năng lượng, cơ thể không đốt cháy hết nên tích lũy vào để đề phòng có lúc không có thức ăn còn có cái mà đốt (giống như tích xăng vậy). Có điều, béo phì là do lúc nào cơ thể cũng có thức ăn nên chẳng có lúc nào cơ thể có cơ hội đốt mỡ, dẫn tới mỡ càng ngày tích càng nhiều.

4.Phật dạy, có bốn loại thức ăn là : đoàn thực, xúc thực, tư niệm thực và thức thực. Đoàn thực là thức ăn đưa vào đường miệng. Xúc thực là thức ăn đưa vào bằng năm giác quan : mắt, tai, mũi, thân, ý. Tư niệm thực là mong ước và hoài bão sâu sắc của mỗi người. Thức thực là ảnh hưởng của tâm thức cộng đồng và của môi trường trong đó ta đang sống lên tâm thức của ta (có liên quan chặt chẽ tới tư niệm thực của mỗi người trong cộng đồng đó). Phật dạy, khi ta có nỗi khổ, một niềm đau, hãy quán chiếu và tìm cho ra loại thực phẩm nào trong bốn loại thực phẩm kể trên đã nuôi dưỡng niềm đau đó. (Kinh Tử Nhục).

5.Vòng vèo vòng vèo qua bốn đoạn trích trên, cái muốn nói cuối cùng là cuốn The Information Diet : A Case for Conscious Consumption. Đọc cuốn này xong một lần, đọc dở tới lần thứ hai vì lần một đọc chả vào đầu được gì, ngộ ra một vài điều có thể giải đáp được khúc mắc của bản thân trong việc xử lý thông tin. Cách tiếp cận của cuốn sách khá hay, trích dẫn ra đây một vài điểm để thấy cách đặt vấn đề nhiều khi quan trọng hơn cả lời giải cho vấn đề :

It’s not the information overload, it’s information overconsumption that’s the problem. Information overload means somehow managing the intake of vast quantities of information in new and more efficient ways. Information overconsumption means we need to find new ways to be selective about our intake. It’s very difficult, for example, to overconsume vegetables.

Hệ thống xử lý thông tin không phải là vấn đề. Nếu chúng ta nhét gấp rưỡi thức ăn mà thực sự chúng ta cần ăn, bụng chúng ta vẫn xử lý được. Có điều, thức ăn thừa sẽ tích lại thành mỡ và chúng ta sẽ béo phì. Thông tin cũng vậy.

Ask any nutritionist, and they’ll tell you that a diet isn’t about not eating – it’s about changing your consumption habits.

I’ve boiled down what I mean by data literacy into four major components – you need to know how to search, you need to know how to filter and process, you need to know how to produce, and you need to know how to synthesize.

Có vẻ bản thân mình cũng biết rõ cái đầu tiên (search) và hơi biết biết 3 cái còn lại, tại sao mình vẫn có cảm giác đau đầu vì thông tin quá nhiều? Quay lại với Phật, Phật dạy phải chánh niệm. Thở chánh niệm, ăn chánh niệm, đi chánh niệm. Có nghĩa là gì? Là làm việc gì biết việc ấy, biết tận hưởng khoảnh khắc ấy, sống trọn khoảnh khắc ấy.

Mù mờ nhận ra cái còn thiếu và cái cần phải sửa bắt nguồn từ hai chữ “chánh niệm” này. Động cơ xe máy không chạy tốt được nếu các thì trở nên lộn xộn, chim cũng chẳng đủ năng lượng để bay nếu hít vào thở ra cùng một luồng không khí. Người ta sẽ không béo khi ăn, dừng lại, tiêu thụ năng lượng và rồi mới ăn tiếp. Internet là một cái bánh khổng lồ, nó cung cấp (feed) thức ăn (information) liên tục và cần phải có một cách tốt hơn để dừng hấp thụ thông tin trước khi xử lý xong thông tin đã nhận vào người.

Chưa biết là cách gì, nhưng mà Phật quả thật là khoa học một cách kinh dị. Hít thở đã!

[ghi nhanh] ‘người béo có lười hay không’ ???

A good wife brings balance to the man's life

Đó là một trong những bài viết thực sự cần đọc được đăng trên Media Post năm 2009 với tiêu đề “Are Fat People Lazy“. Để trả lời được chính xác câu hỏi này, cần phải tính đến những thứ sau :

  1. Thế nào là béo? Tính theo cân nặng, theo BMI, theo chỉ số 3 vòng hay theo cái gì?
  2. Thế nào là lười? Đây mới thực sự gọi là một từ khó định nghĩa. Lười tính theo số tiền kiếm được trong một tuần, số giờ làm việc trong một tuần hay cái gì khác?
  3. Nếu trả lời là Đúng thì tiêu chuẩn của cái Đúng này là gì? 90% những người đạt chuẩn béo cũng đạt chuẩn lười hay là 99% mới gọi là Đúng?
  4. Cách thức để thu thập thông tin như thế nào?

Câu hỏi này không khác gì với câu hỏi “Bạn làm marketing có thành công hay không?” Nếu cách đặt câu hỏi không S.M.A.R.T, câu trả lời cũng chắc chắn không smart theo!

Nghĩ về bài viết chê du lịch VN trên Huffington Post của Matt Kepnes

30Jan2012, trên Huffinton Post có một bài viết về du lịch VN với nhan đề khá shock (với người VN) : Why I’ll Never Return To Vietnam. Trong đó, tác giả (Matt Kepnes) nói về trải nghiệm của mình năm 2007 ở Việt Nam. Matt nêu ra lý do chính khiến anh sẽ không bao giờ muốn quay trở lại Việt Nam như sau :

No one ever wants to return to a place where they felt treated poorly. When I was in Vietnam, I was constantly hassled, overcharged, ripped off and mistreated. I never felt welcome.

Bỏ qua phần chi tiết về các khó khăn mà tác giả đã gặp phải, đoạn kết tác giả nhấn mạnh lại một lần nữa về việc tại sao mình không muốn quay trở lại Việt  Nam :

Travel doesn’t always need to be perfect. I like it when it is difficult. I like the struggle and having to find my way through the world. I think it builds character. And I don’t mind paying more money. A dollar for them goes a lot further than a dollar for me. I get that we will haggle in the market, have a laugh, and I’ll still overpay. But what I don’t like is being treated like I’m not a person. I don’t like being disrespected or cheated. I don’t want to look at everyone and wonder if they are trying to cheat me. Every interaction doesn’t need to be a struggle.

Hôm nay, mình có thấy trên VTC có một bài báo chính thức phản hồi lại bài viết của Matt với tên “Blogger Mỹ nói xấu du lịch Việt Nam trên Huffington Post“. Cá nhân mình không thích tiêu đề của bài báo vì Matt chỉ nêu ra các mặt tiêu cực và trải nghiệm cá nhân của anh ta về du lịch Việt Nam mà thôi. Bài báo cũng quá đi sâu vào việc ngồi “dự đoán qua ảnh” xem Matt có thực sự đi du lịch Việt Nam hay không.

Ý kiến cá nhân của mình :

  • Matt hoàn toàn có quyền viết về trải nghiệm xấu của cá nhân tại Việt Nam hay bất kỳ quốc gia nào khác.
  • Bài viết này hoàn toàn nêu đúng những gì một người đi du lịch bình thường có thể nhìn thấy ở Việt nam. Cần nhớ rằng, đối tượng đọc bài của Matt là những người bình thường (những người có thể cả đời chỉ đi 1-2 chuyến du lịch dài) chứ không phải dân du lịch chuyên nghiệp. Những gì mình xấu, mình nên nhận là xấu.
  • Nếu bạn chịu khó đọc Lonely Planet, bạn sẽ thấy không chỉ Matt mà ngay cả Lonely Planet cũng có một phần ghi chú khá to (và đáng xấu hổ với dân VN) về việc bạn có thể bị lừa khi bước xuống sân bay Nội Bài như thế nào (thông tin liên quan tới taxi đi về HN, khách sạn ở HN, tour …) Đầu năm 2012, một cô bạn người Hàn Quốc của em gái mình cũng đã bị lừa y chóc như trong Lonely Planet nói.
  • Không chỉ ở VN, Lonely Planet cũng đưa ra các lời khuyên khá fair trong cuốn India (về việc bạn có thể bị lừa ở bất cứ chỗ nào trên đất nước Ấn Độ) hay trong cuốn Laos (về việc bạn có thể … mất mạng nếu tự đi trên đường từ tới Luang Prabang). Cái xấu ở đâu cũng có, đặc biệt là ở các nước còn kém phát triển và đông dân như ở châu Á, vậy nên yêu nước không có nghĩa là ngồi tìm cách che cái xấu đi mà nên ngồi tìm cách để giải quyết cái xấu đó.
  • Cùng với VTC và các báo khác, đúng ra Tổng cục Du lịch nên có đại diện để đưa ra các phát ngôn chính thức với các bài viết như thế này. Tổng cục Du lịch cũng nên có phản hồi về các ý kiến của những người đã đi du lịch hoặc những người có khả năng ảnh hưởng tới người sắp tới Việt Nam.
  • Internet là con dao hai mặt, bạn có quyền chủ động chọn việc cầm chuôi hay cầm lưỡi dao. Bạn chậm chân, bạn bỏ qua quyền lựa chọn thì đương nhiên bạn sẽ chảy máu vì phải cầm lưỡi dao thôi!
  • Mình tiếc cho bạn Matt này đã không có những khoảnh khắc đáng nhớ tại Việt Nam như rất nhiều những khách du lịch khác đã có. Và cũng tiếc nếu thật sự du lịch Việt Nam sau 5 năm lại không có nhiều câu chuyện hơn là những câu chuyện như thế này để các bạn ‘Tây’ phải ngồi mà nhớ lại những kỷ niệm xấu xí của mình. Cũng tiếc rằng, Matt đã không quen biết những bạn ‘Tây’ có khả năng adapt nhanh tới cái mức đi ngoài đường ở VN vượt đèn đỏ, không đội nón bảo hiểm chỉ vì “tụi công an ở VN có biết nói tiếng Anh đâu, chúng nó chả thổi còi đâu!”. Những bạn ‘Tây’ này cũng góp phần làm VN xấu xí đi!

Khúc mắc lớn của bản thân trong việc tiếp nhận thông tin

Do tính chất công việc (R&D, Marketing) nên mình phải đọc rất nhiều, thử rất nhiều. Làm việc có dính tới báo điện tử (Baomoi.com) nên cứ App gì đọc tin hay hay ra lại cũng phải thử. Chợt nhận thấy có hai vấn đề không chưa tự giải quyết được :

  1. Có mới nhưng lại … không chịu nới cũ : Tỷ như là có Reeder để đọc Google Reader trên Laptop/iPod ngon lắm rồi, nhưng rồi nếu có iPad sẽ cài Zite, nếu có iPod sẽ cài Flipboard (chưa kể nghe bạn Google Currents) hay cũng muốn cài. Thông tin dường như là không có nhiều lên nhưng mỗi App lại có một cách thể hiện thông tin khác nhau, cách nào cũng hay. Vấn đề ở đây không phải là việc thông tin nhiều lên, mà vấn đề ở đây là việc cách thể hiện thông tin nhiều lên cũng khiến mình tốn thời gian hơn.
  2. Rảnh quá cũng không được : Cũng thử một vài cách diet khác nhau nhưng có một điều nhận thấy rằng lúc cai nghiện xong thì cảm giác thiếu hụt rất là kinh khủng. Cũng như mọi người cai thuốc vẫn bảo là bị nhạt mồm.
Cả hai điều này đều liên quan tới cảm giác. Cũng có lẽ đều liên quan tới việc đặt Goal cho bản thân sao cho SMART. Goal : làm sao để đọc hết tin nổi bật trong ngày chắc chắn không phải là SMART vì không Measurable. Vậy người nông dân phải làm gì bây giờ?

Quan hệ tình dục, càng nhiều, càng an toàn?

Kama Sutra (mobile version) - Mugging

1. Đây là tiêu đề của chương I, phần 1 trong cuốn “Kinh tế học & Sex” của Steve E.Landsburg (tác giả của cuốn Ăn trưa với nhà kinh tế). Cuốn này mua khi lang thang ở Hà Nội, rồi cũng lười quá chưa đọc được. Mới đọc xong chương I, phần 1 vì thấy tiêu đề hấp dẫn :D

Chương này, tác giả đưa ra tình huống như sau :

Anh A, một người tương đối truyền thống thích chị B. Anh A do là người truyền thống nên cũng không có nhiều kinh nghiệm trong việc đưa các chị về nhà. Lần này là dịp may hiếm có, chị B cũng tương đối thích anh A và thứ 7 tuần này, sau bữa tiệc của công ty, anh A quyết định sẽ mời chị B về nhà để tiếp tục “hàn huyên”. (để phù hợp với văn hóa và lối sống lành mạnh, xin chú ý ở đây là hai anh chị còn đang chưa có vợ/chồng và người yêu).

Thế nhưng, trên đường đi tới bữa tiệc của công ty, anh A đọc thấy một loạt thông tin quảng bá về tác hại của việc “hàn huyên” quá mức, về tình dục an toàn, một vợ một chồng (trong khi anh này còn chưa có vợ). Tình hình là thiên thần truyền thống trong con người anh A lại rỉ tai anh A nói rằng, thôi, tiệc tùng xong cười với chị B cái là ok rồi, đừng có đi tiếp. Anh A nghe ngay, vì anh vốn là người truyền thống.

Kết cục, chị B bị anh C, một chàng trai Don Juan làm cho đối tác của công ty dụ khị về nhà anh C “hàn huyên”. Thế rồi, vài tháng sau trong đợt kiểm tra sức khỏe, chị B mới ngã ngửa ra là đã bị dính STD (hoặc tệ hơn là AIDS) từ anh C.

Kết luận của chương này là việc tuyên truyền tình dục an toàn đáng nhẽ ra phải làm cho xã hội tốt lên, thì lại ngăn cản anh A đến hàn huyên với chị B và cuối cùng là để chị B mang bệnh. Đây là một kết luận có thể gây ra nhiều tranh cãi (nó không đại diện cho số đông, nó phủ định kết quả cố gắng trong việc tuyên truyền…) nhưng không thể nói rằng nó không đúng trong nhiều trường hợp. Anh A, chị B, anh C đều có rất nhiều trên thế giới này. Giải pháp cho vấn đề này được tác giả đưa ra là chiếc bao cao su miễn phí. Nó giúp anh A xóa đi sự sợ hãi truyền thống của mình, giúp cho anh C bớt đi lợi thế của mình, giúp chị B không bị mắc bệnh, giúp xã hội ngày càng đẩy lùi bệnh tật.

2.Rohit có viết một bài về bàn phím Drovak, một case study tiêu biểu trong việc cái lợi hơn chưa chắc đã là cái mọi người cần. Nếu mọi người chưa biết thì bàn phím QWERTY phổ thông hiện nay được phát minh ra để làm chậm tốc độ đánh máy đi do tại thời điểm phát minh ra bàn phím này (năm 1867), nếu mọi người đánh máy nhanh quá thì các phím trên máy chữ có thể bị kẹt vào với nhau. Thời điểm năm 1867 đã qua đi quá lâu rồi, bàn phím Drovak cũng giải quyết được nhiều thứ hơn bàn phím QWERTY (ví dụ như có thể đánh được hơn 400 từ phổ thông nhất trong tiếng Anh bằng bàn phím Drovak chỉ cần dùng một hàng phím giữa…). Thế nhưng, bàn phím QWERTY vẫn cứ được ưa chuộng, vẫn cứ được Blackberry, Nokia và một loạt các hãng khác tự hào khi gắn lên bàn phím điện thoại của mình tới tận năm 2011 này.

Bài học ở đây thì có rất nhiều (nhưng chả biết áp dụng được ở đâu như thế nào). Tỷ như việc có nhiều sự thay đổi quá nhanh xảy ra (từ việc không có bàn phím -> có bàn phím, có bàn phím -> có bàn phím nhanh hơn) khiến người ta không trân trọng nó như trong lần đầu tiên nữa. Tỷ như việc phá vỡ được thói quen cố hữu của người sử dụng còn khó hơn cả việc phát minh ra các ứng dụng mới. Tỷ như rào cản trong việc triển khai và giáo dục cho người sử dụng về hệ thống mới …

Thế nhưng, ví dụ như ở Việt Nam thì việc ở ngoài miền Bắc dùng kiểu gõ Telex, ở miền Nam dùng kiểu gõ VNI thì có thể lại thay đổi được theo thời gian khi có sự thống nhất về bộ gõ, về font chữ và về việc nhà nước quyết định phải sử dụng bằng được Unicode. Case này không thể so sánh trực tiếp với Drovak và QWERTY được do lực lượng sử dụng bộ gõ tiếng Việt ở hai bên là khá cân bằng nhau nên mới tồn tại song song với nhau được. Ở kia, chỉ có mỗi giáo sư Drovak và cộng sự của ông là nhận ra sự tiên tiến của bàn phím kiểu mới mà thôi.

3.Giáo sư Drovak đóng vai trò là anh A, chị B hay anh C? Cộng đồng người sử dụng đóng vai trò là anh A, chị B hay anh C? Cái bao cao su miễn phí ở trong trường hợp số 2 nếu có là gì?

Câu hỏi Tại sao con gà băng qua đường luôn có một câu trả lời đúng nhất là tại vì nó có lợi ích ở bên kia đường. Ai cũng làm vì lợi ích của bản thân mình hết (Anh A có đủ dũng khí để hàn huyên với chị B nếu có bao cao su cũng bởi vì anh A thấy lợi ích của anh A, vừa được hàn huyên mà lại không bị nhiễm STD – nếu chị B bị).

Để tung ra một dịch vụ mới thay thế cho các dịch vụ cũ đã tồn tại chứ không phải một dịch vụ mới hẳn, có lẽ từ nay ngoài việc tin vào hoa hồng, mình sẽ tin cả vào bao cao su nữa  :mrgreen: (kết luận trớt quớt quá phải không :D , mà hết giờ dành cho blog rồi, để suy nghĩ thêm rồi viết tiếp :D )

Fan Page is NOT a tribe

Fan pages can be a great promotional tool. They can increase loyalty and deepen engagement with fans. But they’re terrible at building relationships between fans. Fan pages encourage their audience to interact them, not with each other. Even those that can encourage their fans to interact with each other, struggle to develop these conversations into relationships.

(Src : 5 Social Approaches Misleadingly Called Communities)

Wired: You’ve said that a tribe doesn’t have to be encouraged to connect, they want to connect with each other. And that you as the person in the center aren’t required to do anything.

Seth Godin : That part’s not true. It requires you to do a great deal. But what you don’t need to do is sell people on the fact that they want to connect. That’s human nature. We want to connect with like-minded people. What you have to do that’s very difficult is create the platform –- whether it’s a cocktail party or a technology -– where people can get over social friction, where people can make connections that would ordinarily feel awkward. So why does TED as a conference work? It works because after traveling all that way and paying all that money, it’s expected that you will join the TED tribe. Whereas if the TED conference didn’t exist and you just called people on the list and said why don’t 20 of us get together for coffee, that would be a weird phone call to make…. That’s part of what it means to make a movement – do something difficult to overcome the social friction.

Wired: So it’s all about sensing a need and filling the need and encouraging the connection.

Seth Godin: The need is always there -– the need to connect, to matter. I think the need comes and then the issue comes, not the other way around…. And what leaders do, whether they’re leading a small Christian evangelical community or trying to organize India to overthrow British imperialism … is they find a particular subset of people who also share a goal … and bring in the right people to support it. If it hadn’t been Al Gore, it could have been William F.Buckley who had led the fight against global warming and it could have been completely filled with people from the editorial pages of the Wall Street Journal…. It just happened that the leader who stood up and did it had a natural constituency, a constituency that was looking for the cause and the connection and the movement, and he was the man to do it…. My point is that people don’t become leaders because they have charisma; people get charisma because they’re leaders.

(Src : TED Interview: Tribes Author Says People, Not Ads, Build Social Networks)

Better solution is Facebook Group, imo. Launch (Vietnam), (FF) Foundation of Fun … are good examples.

(Update 20 Feb : Your Twitter Followers aren’t a community).

Lợi ích của mặt trái

… Mặt trái của việc quy định ngày lẻ chỉ xe có biển số lẻ đi vào thành phố, ngày chẵn chỉ có xe có biển số chẵn đi vào thành phố là nhà giàu sẽ mua hai xe để có biển chẵn lẻ ngày nào cũng đi vào được thành phố, nhà nghèo sẽ không bán xe cũ đi mà chỉ mua thêm xe mới cũng vì lý do trên, dịch vụ chọn biển đẹp giờ sẽ có thêm cửa để thu tiền biển chẵn, biển lẻ…

… Mặt trái của việc hút thuốc là làm cho người hút thuốc chết sớm hơn. Nhưng điều này đồng nghĩa với việc những người không hút thuốc sẽ có lợi từ những người hút thuốc + chết sớm. Năm 2001, báo cáo của Czech cho thấy các trường hợp chết trẻ do hút thuốc tiết kiệm cho chính phủ tới hơn 28 triệu USD tiền lương hưu…

… Mặt trái của việc dè bỉu các tin tức không hay trên LinkHay, Lacai.org, Voz… sẽ là mang lại cho các tin tức này thêm backlink, thêm traffic, đồng thời góp phần giới thiệu các tin tức này một cách hài hước (hơn cả cách mà biên tập viên vốn dĩ đã hài hước có thể nghĩ ra) tới các độc giả không nằm trong vùng mà tin tức này định phủ sóng…

… Mặt trái của việc tiết kiệm khi kinh tế suy thoái là việc khi ai cũng tiết kiệm, chả ai tiêu dùng gì hết và tình hình chung sẽ càng tồi tệ hơn. Cũng như vậy, mặt trái của việc tăng giá là dẫn tới việc không có ai mua hàng, doanh thu giảm (trong khi chúng ta cứ nghĩ đơn thuần tăng giá là doanh thu sẽ tăng)…

… Mặt trái của rào cản công nghệ là việc bạn có thêm thời gian và quyết tâm để phát minh ra một công nghệ khác cạnh tranh với công nghệ đang được bảo hộ…

“Lợi ích”, bản thân từ này cũng nên nhìn theo cả hai mặt. Kinh tế học quả thật rất hay!

(phần lớn ví dụ trong bài này đều chép từ quyển Naked Economies)