Nhà hát của những giấc mơ…

Tôi chưa từng bao giờ là fan của M.U và không nghĩ mình sẽ có thể là fan của M.U (hai đội bóng tôi yêu thích thì đều đã và đang xuống dốc, Ajax và AC Milan). Thế nhưng, giật tạm cái title câu khách ở đây để nói về chủ đề giấc mơ.

—————————

10331_181361670859_46889335859_4315345_6550022_n

Một con ngan sắp sửa biến thành tiết canh thì có thể ước muốn được điều gì? Không biết. Thế nhưng con người, cho dù biết/hoặc không biết mình sắp chết đều có thể ước muốn rất nhiều. Bậc thầy của việc tạo ra ước muốn của con người từ lúc còn trẻ cho tới lúc già có lẽ là … các hãng mỹ phẩm.

Có một người bạn hỏi bâng quơ rằng đối với khách hàng thì Food và HPC (Home n Personal Care) khác nhau như thế nào. Cái gì có thể làm Food chạm được vào dạ dầy của khách hàng, cái gì có thể làm HPC chạm được vào ví tiền của khách hàng. Cái này các bạn làm marketing cho FMCG hẳn phải biết rõ hơn tôi rất nhiều. Cá nhân tôi cho rằng, Food thì sẽ có tác dụng tức thì, gì thì gì chứ nói đến Food thì trước sau cũng phải xử nó thôi. Không măm muộn thì măm sớm. Do vậy người ta nhìn nhận Food cũng không kiên nhẫn gì cho cam. Phải thỏa mãn ngay! Phải mát lạnh! Phải nóng bỏng! Phải bốc khói tùm lum! Phải bốc mùi sực nực (chết, nếu TV sau này có thêm khoản tỏa hương). Thế nhưng, HPC thì khác, nhất là Personal Care. HPC là nơi nuôi những giấc mơ, là nơi người ta trả tiền để nuôi những giấc mơ của mình.

Không ai dám nói rằng chỉ đánh răng 1 lần thì răng sẽ trắng bóc như răng sữa, chỉ gội đầu một lần thì da đầu sẽ khỏe, tóc sẽ không gãy rụng và bọn gầu sẽ biến mất. Không ai dám nói rằng chỉ cần bôi kem 1 lần thì da mặt của bạn sẽ mịn như da mông của em bé. Ngày ngày TVC trên TV cứ phát inh ỏi, những giấc mơ trong đầu của bạn cũng sẽ trỗi dậy theo, hòa vào nhau một cách êm ái và đầu của bạn sẽ biến thành “Nhà hát của những giấc mơ”, còn tay của bạn sẽ nhét vào túi tiền mà đếm, đếm rồi tiêu, rồi mua.

Ngay cả đối với Food, cho dù xử ngay tức thì nhưng không ai nói là Food không nuôi những giấc mơ của bạn. Sữa bột cho trẻ em có đầy những thứ “có vẻ” làm cho con bạn thông minh hơn. Thế nhưng ở tuổi của tôi và anh chị tôi, sữa mẹ, sữa đi xin rồi mới tới sữa bò, và sữa bò chỉ có một loại duy nhất. Không phải cha mẹ tôi không mơ những giấc mơ được thấy con cái thông minh hơn, mà bởi vì cái nhà hát đó chưa hoạt động, hoặc quá cũ kỹ.

—————————

Ngày hôm nay là ngày đầu tiên tôi thử block Facebook trong giờ làm việc (với khoảng thời gian 2 tiếng một lần). May mắn là tôi kiếm được phần mềm SelfControl (Mac OS X). Tôi có những việc cần phải làm trên Facebook và nó liên quan tới công việc và nghề nghiệp của tôi, nhưng không cần phải bỏ nhiều thời gian một ngày cho nó đến vậy. Ngày hôm nay cũng đã thử hai ba lần, thử Terminate Process, thử Restart máy và cuối cùng là thử Google “How to cancel SelfControl” nhưng đều chưa có cách nào vào được Facebook ngoại trừ việc đợi … tới hết giờ :D . Bất chợt tôi nghĩ rằng vậy thì điều gì khiến Facebook có thể tạo nên một giấc mơ còn to đẹp, còn hoành tráng, còn ầm ĩ hơn cả những giấc mơ mà TVC cũng như các hoạt động khác của các bạn FMCG đã tấu lên trong đầu tôi tới như vậy? Răng tôi sẽ không trắng hơn, da tôi không mịn hơn, đầu tôi cũng không hết gầu, tôi chắc chắn sẽ không sáng mắt, cũng không khỏe đến mức “một người khỏe, hai người vui” khi cứ ra ra vào vào Facebook. Vậy giấc mơ đó là gì? Ai biết xin nói dùm!!!

—————————

Một phút cho quảng cáo : Nhân dịp cuốn sách “Bài giảng cuối cùng” ra mắt độc giả, Vinabook có tổ chức thi viết lên Wall trên Fan Page của họ về những giấc mơ của bạn tại đây. Nếu bạn không thích chia sẻ giấc mơ kiểu vậy, bạn có thể quay lại với câu hỏi của tôi ở trên. Nếu bạn cũng không thích câu hỏi của tôi ở trên nữa, có thể bạn sẽ thích bài hát “Mong ước kỷ niệm xưa“, bài mà con ngan của tôi ngêu ngao ở tít phía trên. Nếu vẫn không thích tiếp, ít nhất tôi cũng chỉ cho bạn một cách để “điều chỉnh giấc mơ” của mình một cách có ích hơn rồi, hãy thử sử dụng SelfControl để bớt lệ thuộc vào Facebook trước khi bạn có thể trả lời được câu hỏi “Vậy thì nó mang lại cái quái gì cho mình mà mình phải nhảy ra nhảy vô nhiều như thế để rồi lại đọc phải cái bài viết hâm hâm này?”