Nghĩ về bong bóng mạng xã hội và sự tồn tại vững chắc của forum tại Việt Nam

Viết bài này bắt đầu từ sau khi đọc phần thảo luận này trên LinkHay và bài gốc tại BusinessWeek. Để nói về bong bóng mạng xã hội, lại phải đọc lại bong bóng dot-com trước khi viết tiếp bất cứ thứ gì. Wikipedia nói rằng :

Venture capitalists saw record-setting growth as dot-com companies experienced meteoric rises in their stock prices and therefore moved faster and with less caution than usual, choosing to mitigate the risk by starting many contenders and letting the market decide which would succeed. The low interest rates in 1998–99 helped increase the start-up capital amounts. Although a number of these new entrepreneurs had realistic plans and administrative ability, many more of them lacked these characteristics but were able to sell their ideas to investors because of the novelty of the dot-com concept.

The dot-com model was inherently flawed: a vast number of companies all had the same business plan of monopolizing their respective sectors through network effects, and it was clear that even if the plan were sound, there could only be one network-effects winner in each sector, and therefore that most companies with this business plan would fail. In fact, many sectors could not support even one company powered entirely by network effects.

According to dot-com theory, an Internet company’s survival depended on expanding its customer base as rapidly as possible, even if it produced large annual losses. For instance, Google and Amazon did not see any profit in their first years.

Public awareness campaigns were one of the ways in which dot-coms sought to expand their customer bases. These included television ads, print ads, and targeting of professional sporting events. Many dot-coms named themselves with onomatopoeic nonsense words that they hoped would be memorable and not easily confused with a competitor.

More in-depth analysis shows that 50% of the dot-coms companies survived through 2004. With this, it is safe to assume that the assets lost from the Stock Market do not directly link to the closing of firms. More importantly, however, it can be concluded that even companies who were categorized as the “small players” were adequate enough to endure the destruction of the financial market during 2000-2002. Additionally, retail investors who felt burned by the burst transitioned their investment portfolios to more cautious positions.

Đọc nhanh có thể thấy rằng bong bóng dot-com tại Mỹ đã xảy ra do việc đổ vốn một cách dễ dãi vào nhiều sản phẩm có mô hình giống nhau, đồng thời các sản phẩm này đốt tiền khá nhanh và không có nhiều sự lựa chọn trong việc tiếp cận khách hàng (dẫn tới việc bỏ nhiều tiền cho quảng cáo offline). Bong bóng này vỡ nhưng big-player có giá trị vẫn tồn tại được, và vỡ do rất nhiều nguyên nhân khác nhau (xin đọc kỹ bài trên Wikipedia – các nguyên nhân liên quan tới chính sách, thị trường…) Có thể nói, vỡ là vỡ các player vốn đã mong manh như bong bóng, chỉ cần thị trường hắt hơi là xẹp.

————————————————————

Bong bóng đang trở lại? Với một dạng thức khác tinh vi hơn? Điểm đầu tiên để nói là việc đổ vốn một cách dễ dãi. Ở Mỹ và ở Việt Nam đều vậy. Không muốn nói và không muốn nhắc tới những sản phẩm đã chết, âm thầm hoặc công khai chết nhưng không ít các sản phẩm (ở tại Việt Nam) được xây dựng bởi những công ty lớn và những con người rất chuyên nghiệp. Nhưng rồi ngỏm vì đổ vốn dễ dãi quá. Sự dễ dãi này có căn cơ từ một điều rất cũ, đã từng được nói rất nhiều trong dot-com bubble : mô hình kinh doanh dựa vào việc phát triển bề rộng, có càng nhiều người sử dụng càng nhanh càng tốt trong khi còn loay hoay trong việc kiếm tiền trên những người sử dụng này như thế nào. Hammerbacher trong bài báo của BusinessWeek đã phải thốt lên “That’s suck” là vì như vậy. Là một trong số 100 nhân viên đầu tiên của Facebook, Hammerbacher có nhiệm vụ nghiên cứu hành vi của người sử dụng Facebook và để cuối cùng để Facebook lại sử dụng một mô hình rất cũ để kiếm tiền : quảng cáo. Dù hình thức quảng cáo lần này có hướng đối tượng hơn, thì đó vẫn là bài cũ : nhiều users, nhiều traffic và hy vọng là CTR sẽ cao.

————————————————————

Wave thứ nhất là để giải quyết vấn đề về thông tin, dạng know-how. Wave thứ hai cũng là để giải quyết vấn đề về thông tin, dạng social (copy của bạn Xoài). Wave thứ ba là gì? Bạn Xoài và nhiều người khác vẫn đang đi tìm. Trong khi bạn Xoài và người khác đi tìm, một số bạn guru khác ở Mỹ như Hammerbacher bỏ ngang đi làm việc khác có ích hơn cho đời thì vẫn có nhiều người khác kiếm được tiền. Tỷ như Groupon kiếm được một đống tiền. Tỷ như Color kiếm được một đống tiền đầu tư. Tỷ như TechCrunch kiếm được một đống tiền từ AOL nhờ việc viết về một đống các bạn khác kiếm tiền như thế nào.

Google và Facebook đại diện cho hai làn sóng thông tin ập tới nhanh, mạnh và thừa mứa với người sử dụng trong hai thập kỷ gần đây. Thông tin đến từ SE giờ lại đến tiếp từ mạng xã hội (mà nói là mạng xã hội chung chung quá, đến từ những kết nối trên mạng xã hội). Quảng cáo tới từ SE và giờ quảng cáo cũng lại đến từ mạng xã hội. Hai làn sóng này đều điểm chung là khó lòng bắt người sử dụng cuối cùng có thể trả tiền được. Do vậy, quảng cáo vẫn là nguồn thu chính không thể phủ nhận. Thế nhưng, để có được tiền từ quảng cáo thì bạn phải đứng được trên đầu sóng. Bí quyết kiếm tiền từ trước tới nay thực ra rất đơn giản : mang lại lợi ích cho người trả tiền và làm người ta hài lòng với lợi ích đấy. Liệu có làm được không? Liệu có thuyết phục được các hãng lớn trả tiền quảng cáo cho bạn không? Rồi lại lao vào vòng xoáy luẩn quẩn phải có thật nhiều user, phải có thật nhiều traffic, trong khi chưa chắc traffic đó đã đủ nuôi nổi tiền duy trì server?

————————————————————

Forum ở Việt Nam vẫn sống tốt, sống dai. Tại sao lại thế? Tại vì bị cấm Facebook? Còn một đống các mạng xã hội khác cơ mà? Forum khác với mạng xã hội có lẽ ở chỗ bất cứ ai cũng có thể xuất hiện ở trên đó một cách vô danh và bất cứ ai cũng có thể xây dựng cho mình một hình ảnh mình muốn trước cả cộng đồng nếu đủ giỏi. Forum cũng thân thiện với Search Engine và có thể search được, không như Facebook. Forum cũng không ấn vào đầu bạn các thông tin kiểu như Anh A ngáp, chị B chuyển sang quan hệ phức tạp với anh C, anh C trồng được 3 củ su hào ở vườn (ảo) của anh ấy … Vô hình trung, khi thông tin (người sử dụng) không cần thiết trên mạng xã hội cần phải lọc bớt, Forum lại là chỗ tốt bởi vì nó đã được lọc sẵn các thông tin này. Forum cũng là chỗ tốt cho người Việt Nam khi muốn thảo luận nhưng lại không phải lúc nào cũng muốn lộ mặt.

Kết nối là cần thiết. Không cần phải có Facebook thì mới có kết nối, nhưng có Facebook thì mình kết nối được với nhiều người hơn. Kết nối với nhiều người hơn thì mình phải duy trì kết nối nhiều hơn, hoặc mình sẽ mất kết nối đó. Vậy nên mới thi thoảng lại thấy bạn bè quyết tâm xóa bớt kết nối đi, từ 2000 cố xuống 1000, rồi 1000 lại cố xuống 500 hay thậm chí là 100… Ống nước không có nước thì sẽ han rỉ thôi. Sản phẩm không mang lại giá trị thật cho người sử dụng mà lại làm người sử dụng phát mệt thì chắc rồi cũng sẽ han rỉ.

————————————————————

Không dám bàn về chuyện bong bóng sẽ diễn ra như thế nào, cũng không muốn bàn vì mình cũng là người trong ngành. Thế nhưng, nếu bạn không to, không khỏe bằng Facebook thì cũng nên xem lại các dấu hiệu đã từng có khi bong bóng dot-com xảy ra và tự so sánh tình trạng hiện tại của mình với các dấu hiệu đó. Rồi thì hãy chuẩn bị bút viết để điền vào tấm business card trống mà CJ Chilvers đã gợi ý. Khi chẳng may bong bóng có vỡ, lúc ấy đỡ phải in lại card-visit và chức danh của mình  :mrgreen: . Dù sao thì phát ra một tấm card tự tay viết cũng khó hơn là ấn vào nút Add friend chứ. Và nếu không thích phát card, bạn có thể đưa biz card trắng trơn ra và bảo, haiz, tôi để quên card ở nhà rồi. Như thế có phải là giống hơn với việc ngụp lặn vô danh trên Forum hay không?

Hãy yêu nhau đi, hãy tin nhau đi

Sáng nay có đọc được bài có tiêu đề “Can Social Media Be Trusted?“. Trong bài này có nhắc tới nghiên cứu của eMarketer với đánh giá cho rằng Blog post, status update trên FB được tin cậy nhất (bởi những người nằm trong social graph của người tạo ra content), sau đó đến Twitter thì giảm, forum cũng không có tính tin cậy bằng. Đây là một tín hiệu khá lạc quan đối với SM. Tuy vậy, đây không phải là nghiên cứu ở Việt Nam mà là ở Mỹ, mà Mỹ thì khác với Việt Nam.

SNS ở Việt Nam đang xoay theo một chiều hướng khó lường. Facebook vẫn tồn tại và có cộng đồng nhất định (bài học của Y!360 cho thấy một khi người sử dụng đã muốn gắn bó thì chỉ có nước đốt nhà đuổi họ đi thì họ mới chịu đi). Hai SNS hàng đầu được kỳ vọng là Zing Me và GoOnline cũng sẽ có những bước chuyển biến có định hướng hơn so với một SNS thông thường (ví dụ như việc Zing Me sắp sửa triển khai một vài ứng dụng liên quan tới e-learning, mạng giáo dục Go Online tăng traffic trở lại nhờ Miss Teen – một hoạt động thiên về tôn vinh vẻ đẹp hơn là có tính chất giáo dục).

Twitter ở VN quá bé. Forum vẫn có tiếng nói khá lớn, đặc biệt là với các vấn đề liên quan tới công nghệ và sức khỏe. Một số nhãn hàng đã chịu khó đối thoại nhiều hơn với người sử dụng thông qua Forum và đây thực sự là một tín hiệu vô cùng tích cực. Đỉnh điểm của đối thoại có lẽ là topic “Kinh nghiệm mua & sử dụng điều hòa nhiệt độ” ở trên diễn đàn … Webtretho. (tks @anhhung vì đã chỉ cho mình topic này). Topic không thực sự là đi sát với chủ đề của diễn đàn nhưng rất có ích nên đã nhanh chóng đạt 100 trang và phải chuyển sang phần 2, lập một kỷ lục khó tưởng tượng cho bất kỳ diễn đàn nào.

Blog. Chúng ta vẫn nói rằng Blog dù thế nào vẫn cứ là động cơ của Social Media. Khi mà cái tôi được thể hiện rõ nét nhất, người nói có trách nhiệm với điều mình nói nhất. Thế nhưng blog ở VN thì xịt dần sau khi Y!360 ra đi và Facebook tiến vào VN. Điều đó chứng tỏ ở VN chưa bao giờ thực sự có một văn hóa viết blog rõ nét mà cái người ta cần ở Y!360 thực ra là khả năng kết nối và cập nhật thông tin của nhau, thế mạnh của SNS chứ không phải blogging platform. Có lẽ giờ những người viết blog ở VN để thể hiện cái tôi thật sự của mình (về mọi chủ đề, không kể tới chính trị) không quá 1000-10000 người.

Đêm qua trong lúc chờ sao băng có đi lang thang trên Web (mà cuối cùng trời nhiều mây chả nhìn thấy ngôi sao băng nào). Bất chợt lạc vào blog của một bạn trẻ (xin được không nêu địa chỉ vì không viết bài này để nói hay phê phán cá nhân) cứ ngồi nghĩ mãi. Trước hết đây là blog post của bạn trẻ đó (click để phóng to)  :

Fake Blog - Osla

Yanky. Kể cả đây mà là một bài advertorial thì nó cũng là một bài trơn tuột ai đọc 3 câu cũng “ngửi” ra mùi chứ chưa nói là một bài blog. Phải chăng, các nhãn hàng cứ nghĩ đơn giản có một hai bạn trẻ nổi tiếng với vài nghìn tới vài chục nghìn người đọc/ngày nói gì là người ta cũng tin hay sao? TV phủ sóng cả 80 triệu dân người ta còn chẳng tin cơ mà? Phải chăng các bạn trẻ cứ nghĩ rằng nếu viết blog như vầy thì vẫn có người đọc hay sao? Ai cần đọc blog của bạn khi mà những điều bạn viết có tràn lan trên báo rồi? Họ cần chính kiến của bạn cơ!

Vậy đó, yêu mà không tin thì chẳng lâu bền được. Muốn khách hàng yêu mình thì phải làm cho khách hàng tin mình, mà muốn tin thì cứ dùng Social Media vô tội vạ là được hay sao? Hy vọng rằng những bài blog như thế này sẽ bớt dần đi, những bài viết thực sự có ích (như bài viết trên forum WTT về … điều hòa) sẽ tăng dần lên.

Blog vs Forum : chuyện xưa nói mãi chưa nhàm…

Thực ra, nếu bây giờ mà nhắc tới forum thì sẽ có nhiều bạn hi-tech và thích thử nghiệm theo các xu hướng mới sẽ bảo tôi “Ôi, cái này cũ rích rồi ý, nhắc tới làm gì”. Thế nhưng, nếu nhìn vào cái time-line mà tôi vẽ tạm ra trong bài trước, chắc chắn các bạn nói câu này sẽ phải ngạc nhiên khi hầu hết tất cả các forum được liệt kê vẫn còn sống, một số forum như Vn-zoom, DDTH, vozForum, Tinhte (chưa kể tới 5giay.vn) … lại còn phát triển mạnh là đằng khác.

Theo khảo sát độc lập được thực hiện vừa qua với hơn 1300 mẫu trả lời với các độ tuổi khác nhau, tỷ lệ quan tâm tới forum cũng khá cao. Chỉ có 10% số người được hỏi trả lời rằng họ không quan tâm tới forum nữa trong khi 19% được hỏi cho biết vẫn thường xuyên tạo topic mới trong forum(!).

Forum o Vietnam

Việc nói lại sự khác nhau giữa Blog và Forum xuất phát từ việc tôi khá ngạc nhiên khi Forrester đã không xếp bất cứ một hành động nào liên quan tới Forum vào nhóm Creator (là nhóm được mô tả : Creators are people who generate content. This can range from writing blog posts and wiki entries to creating and uploading videos on YouTube. Creators are the true value adders of the web. They make the stuff everyone else comments on.) mà lại được xếp vào nhóm Critics (là nhóm được mô tả : Critics are users who rank and review products, web posts, pictures, videos or anything else. They play a key role in influencing what products people buy, what videos people watch, and what competitive events they will enter – Theo Compete-at.com) :

2009-10-27_1452

Vậy blog và forum khác nhau cái gì mà lại bị phân biệt đối xử như thế? Có thể nhận thấy rõ là blog thường đóng đinh vào một chủ đề nhất định, người viết thường mất công sức nhiều vào để đầu tư cho chủ đề của mình và các comment có ý kiến bổ sung/phản bác/đồng tình nhưng hiếm khi đi ra ngoài chủ đề ban đầu này. Trong khi đó, chủ đề trên forum có thể được thay đổi nhanh chóng sau một vài thảo luận. Đối với những topic dài, mọi người lật qua 3 trang đã có thể thấy chủ đề thảo luận ở chỗ đó khác hẳn với chủ đề thảo luận của 3 trang trước đây và có thể chỉ dính líu một tí ti tới chủ đề chính ban đầu. Người tạo ra chủ đề trên forum cũng khó kiểm soát được cuộc thảo luận hơn.

Một số ý kiến khác (tại đây, tại đâytại đây) còn cho rằng comment không phải là yếu tố chính cần quan tâm của blog mà vấn đề chính khi tạo ra blog là người viết nó muốn thể hiện chính kiến riêng của bản thân. Bạn có thể nói rằng ok, ở trên forum người đó cũng giữ được chính kiến riêng của bản thân chứ? Thế nhưng, nôm na mà nói thì blog giống như cửa hàng ăn uống riêng, bạn bước vào đó và biết rằng bạn sẽ ăn đồ của cửa hàng đó, sẽ nhận được sự phục vụ và cảm giác mà cửa hàng đó mang lại, túm lại là có thương hiệu riêng rõ ràng. Trong khi đó, forum giống như bạn bước vào Food Court và đương nhiên bạn có thể ngồi chỗ này ăn món chỗ khác, lúc này việc nhận diện là khó khăn hơn nhiều. Tất cả những lý do trên phải chăng đã làm cho Forrester đi tới quyết định rằng các hành vi contribute cho forum là thuộc nhóm critic?

Đẩy xa hơn một chút, tôi suy nghĩ tới các social bookmarking site hiện tại ở Việt Nam. Do có lẽ không có thói quen collecting theo hướng social mà các site này (đặc biệt có thể thấy rõ tại LinkHay) có xu hướng thể hiện theo chiều hướng forum (post một chủ đề lên để bình luận, vote cho chủ đề đó để đẩy nó lên bình luận, vào đó để xem bình luận về tin tức nhiều hơn là xem bản thân tin tức đó và cuối cùng là đôi khi bình luận có thể đi ra ngoài chủ đề, hoặc đơn giản là chỉ cần có một chủ đề để bình luận…). Đó là sự lệch hướng hay sự kết hợp, localization để phù hợp với thói quen người sử dụng tại VN? Tôi cũng không rõ.

Update 1 : bạn @anhhung đã chỉnh lại hộ rằng LinkHay là Social News chứ không phải Social Bookmarking Site. Do vậy đoạn trên nói về LinkHay đã kết luận vội vàng, không chính xác. User vào các site này không phải là collecting news mà còn contribute bằng việc post, vote… Tuy vậy, tôi vẫn giữ nguyên quan điểm của mình về việc các site này thể hiện theo chiều hướng forum.