Phượt và Farmville

Nếu bạn biết rằng Chocolate mang lại cảm giác y hệt (nhưng nhẹ hơn) như khi bạn dùng thuốc phiện thì một lúc nào đó bạn cũng có thể nhận ra rằng việc đi du lịch/phượt và những trò chơi đơn giản trên mạng xã hội như Farmville, Restaurant City, Cafe World… cũng mang lại cho bạn cảm giác giống nhau.

Thế giới Internet và thế giới nói chung ngày nay mang lại cho bạn nhiều tự do và nhiều không gian để thể hiện mình hơn tất thảy. Tuy vậy, bạn lại đam mê và đắm chìm trong những trò chơi đơn giản và nhàm chán tới bất ngờ. Mọi việc bạn làm đều có kế hoạch sẵn, hầu như không có một chút gì sáng tạo. Bạn thậm chí bị bó buộc trong một khung hình, một góc nhìn rất chật hẹp và sự thay đổi diễn ra rất chật chội. Bạn sử dụng tự do của mình để nghiện những điều bó buộc như vậy ư?

Trong essay dài và cần phải đọc kỹ (tôi chưa đọc kỹ được và có thể sẽ hiểu theo kiểu phiến diện) của A. J. Patrick Liszkiewicz với tên Cultivated Play : FarmVille, tác giả đã một phần nào đó chỉ ra nguyên nhân của “sự nghiện ngập” là do việc chúng ta tham lam, tiếc những gì chúng ta đã bỏ công ra.

One might speculate that people play Farmville precisely because they invest physical effort and in-game profit into each harvest. This seems plausible enough: people work over time to develop something, and take pride in the fruits of their labor. Farmville allows users to spend their in-game profits on decorations, animals, buildings, and even bigger plots of land. So users are rewarded for their work. Of course, people can sidestep the harvesting process entirely by spending real money to purchase in-game items.

Tuy vậy, nếu như thế thì chưa đủ. Ở sâu hơn, đây mới là câu trả lời thực sự : people are playing Farmville because people are playing Farmville. Cũng giống như tác giả nhận xét, tôi đặc biệt chú ý vào một tính chất của Farmville (và các trò chơi tương tự), đó là : (4) Farmville is a productive activity, in that it adds to the social capital upon which Facebook and Zynga depend for their wealth;

Tại sao chúng ta không có cảm giác có lỗi khi chơi các trò chơi kiểu như vậy ở trên mạng xã hội trong giờ làm việc? Và trước đó là Game Online kiểu như Võ Lâm Truyền Kỳ? Bởi vì nó mang lại cho chúng ta cảm giác có ích, bởi nó mang lại cho chúng ta cảm giác chúng ta đang được làm việc và việc làm đó tạo ra kết quả “có ích” (tiền để mua sắm đồ vật, lên level …) Và bởi vì sự tự do của xã hội, đôi khi chúng ta không còn biết cần phải làm gì để có ích. Nói cách khác, không phải lúc nào bạn cũng biết bạn sẽ cần phải làm gì nếu không có ai đó chỉ cho bạn việc phải làm, hoặc là bạn sẽ chọn đại một việc gì đó để làm cho tới lúc mệt nhoài. FarmVille giải cứu bạn khỏi điều đó! Và một khi các quy tắc đơn giản trở thành thói quen, bạn sẽ bị nghiện.

Vậy còn phượt và du lịch tự túc thì sao? Nếu ai đó nhìn thấy ảnh của bạn sau những chuyến đi thì câu đầu tiên họ nói với bạn luôn luôn là “thích thế, thư giãn thế, thoải mái thế…” hoặc những điều gì đó tương tự. Tuy vậy, nguyên tắc đầu tiên mà những người đi Phượt với nhau cần phải tuân thủ nếu muốn chuyến đi đó thành công là : tuân thủ kỷ luật, tuân thủ lịch trình đã thống nhất và luôn cập nhật thông tin của đồng đội để sẵn sàng giúp đỡ đồng đội khi cần. Thêm một lần nữa, bạn lại tìm được niềm vui sướng và tự do ở trong kỷ luật.

Và tất nhiên, bạn sẽ cảm thấy tức giận khi nghe tôi nói câu này, nhưng hãy nghĩ kỹ xem : đa phần các chuyến đi của bạn được diễn ra bởi vì bạn đã nhìn thấy ai đó thực hiện điều này. (vâng, đương nhiên bạn chơi FarmVille cũng bởi vì người khác chơi mà). Chẳng có được mấy người trong thế giới Phượt/du lịch tự túc có khả năng là người mở đường (và kể cả điều này có thì họ cũng phải phụ thuộc vào dân địa phương rất nhiều).

Urban Buddah

Nếu bạn bắt đầu cảm thấy có niềm vui trong những quy tắc, tôi nghĩ rằng đó là bởi vì bạn bắt đầu cảm thấy mệt mỏi với sự tự do “giả hiệu” mà thế giới thực và ảo đang tạo ra cho bạn. Dù sao, khi bạn rơi vào trường hợp này, đi du lịch vẫn tốt hơn là ngồi cắm mặt vào màn hình để chơi FarmVille và những trò tương tự, imo.

Ba bài học rút ra sau khi đi Phượt

Thực ra ba bài học này nghe có vẻ sến, nhưng tôi đã gặp trên đường Phượt không biết bao nhiêu lần rồi. Vậy nên sến thì sến mà cứ viết ra thôi.

IMG_4821
1.Trong chuyến đi Mường Lát, khi đi con đường đất từ Mường Lát đâm xuyên ra quốc lộ, chúng tôi đã đi mất 12 tiếng cho đoạn đường dài khoảng 70km đó. Ngoài việc đi xuyên rừng, xuyên núi, qua suối, qua những mắt tre đẹp như trên thì bên cạnh đó là sự sốt ruột khó tả được bởi trời mưa. Mà đi đường núi sợ nhất trời mưa, trơn trượt là một chuyện nhưng nếu suối dâng lên hay bị lở thì chỉ có chôn chân ở giữa rừng thôi. Vậy nên cứ gặp ai là hỏi đường để biết chắc là mình đang đi tới đâu rồi, mình có đi đúng đường không và mình mất bao lâu nữa thì thoát khỏi cảnh này. Mỗi người trả lời một cách. Có cụ bà nói, haiz, mày đi thế phải sáng mai mới tới. Có người lại nói, ôi dễ lắm, tao đi cỡ 1 tiếng là tới. Cuối cùng từ lúc hỏi tới lúc ra được đường lộ là khoảng 3 tiếng.

Người dân tộc thì có điểm tốt là hầu như chẳng nói dối bao giờ. Thế nên, có nhiều thứ phải nghĩ lại sau khi đi qua đoạn đường này :

-Trong trường hợp với cùng một câu hỏi mà có quá nhiều đáp án trái ngược nhau, tốt nhất là bạn nên tin vào bản thân mình

-Mọi câu trả lời đều có thể đúng, cho dù nó trái ngược nhau. Cụ bà đi bộ thì phải sáng mai mới tới, còn anh dân tộc thì đi xe máy siêu hạng nên chỉ 1 tiếng là tới. Nếu câu trả lời trái ngược nhau, tìm hiểu kỹ, bạn vẫn có thể biết được điều bạn cần biết. Nếu không tìm hiểu được, vậy cứ nên tin vào bản thân thôi.

Beautiful curves

2.Trên đường đi từ Tú Lệ về tới Nghĩa Lộ, đoàn chúng tôi có 3 xe. Sau khi ăn cơm tối xong là hơn 8h, quyết định lao xuống Nghĩa Lộ ngủ cho sướng vì nhà nghỉ trên Tú Lệ rất chán. Tuy vậy, do liên lạc không hiểu nhau nên tôi đã bị lạc, hai xe còn lại đi trước. Đường đi rất chi là quanh co, lúc đấy lại tối rồi, mà đường lộ ở tỉnh thì không có đèn sáng trưng hai bên như đường trong thành phố. Xe Wave thì đèn pha lẫn đèn cốt đều không đủ sáng, vì vậy tôi cứ phải lò rò đi với tốc độ ~30km vì nếu quá tay một chút, lao xuống vực ngay.

Bất chợt, có một cái xe tải to đùng vượt lên, phi với tốc độ 50-60km/h. Xe tải thì đèn sáng quắc, thế là vội vàng lao theo nó, nhắm mắt nhắm mũi không buồn nhìn cua nữa mà cứ đúng cái … mông xe tải mà lao theo. Vì thế nên tốc độ đã tăng lên nhanh chóng. Xe tải phi nhanh cỡ nào mình cũng phải phi theo nó. Ở đây, rút ra là, khi bạn đã biết đích cần đến và đoạn đường cần đi rồi, đôi khi phó mặc số phận cho một thứ gì đó ào ào lại an toàn hơn nhiều so với bạn cứ lò dò đi trên con đường đó.
IMG_4865

3.Đường núi đi trời mưa thì bị bùn lầy là điều bình thường. Nói chung, bùn là một thứ dở hơi chết tiệt, vừa bẩn vừa nhão nhoét vừa dễ làm người đi xe bị ngã. Lần đầu tiên khi gặp bùn nhiều như vậy (ở Mường Lát), tôi cũng đi rất từ từ, vừa đi vừa run. Mấy lần lạng tay lái tưởng xòe. Tuy vậy về sau mới rút ra kinh nghiệm, để không bị ngã thì tốt nhất là đừng cho bùn có cơ hội làm mình ngã. Mà để nó không có cơ hội thì tốt nhất mình phải vượt qua nó thật nhanh. Từ đó, cứ gặp bùn là không nể nang gì nữa, trừ khi nó to quá, kinh quá còn không là cứ chính giữa mà phi ào qua, chả bao giờ bị ngã. Đôi khi, trong cuộc sống cũng gặp phải vài thứ nhão nhoét như bùn, có khi cứ chánh niệm phi thẳng vào giữa mà đi qua lại lành hơn là tránh nó rồi cuối cùng lại ngã cái oạch, phải không?