Thế hệ im lặng

Đây là bài viết được viết theo dạng thửa nhưng cuối cùng không được đăng, có lẽ do bút còn quá cùn, không có gì đặc sắc. Hôm nay muốn đăng lại trên blog cá nhân cùng với tin về một cậu bé 13 tuổi bán chanh kiếm tiền cho chị đi thi Đại Học. Nhìn bức ảnh của cậu bé khá gày gò, ốm nhách, đen thui, cười hiền lành và cũng im lặng … thấy rất phục.

Cứ khoảng 4h sáng, khi mọi người vẫn chìm trong giấc ngủ thì Thức đã lần mò tới các chợ rau quả đầu mối lấy hàng, sau đó đi bán dạo khắp nơi. Nếu may mắn bán hết hàng, mỗi ngày em lãi được khoảng 30.000 đồng. “Tất cả số tiền kiếm được em  tiêu dùng tiết kiệm, để dành vào năm học thì đóng học phí. Còn hè năm nay, kiếm được bao nhiêu, em chi tiêu hết vào các chi phí cho chị gái em đi thi”. Khuôn mặt em gầy, sạm đi vì nắng gió nhưng đôi mắt khi nào cũng ánh lên vẻ tự hào khi nói về chị gái đi thi ĐH.

————————————————

Thế hệ im lặng : lời giải cho khủng hoảng kinh tế?

Chúng tôi tạm gọi những cô bé, cậu bé này là thế hệ im lặng bởi cách mà họ tiêu tiền rất đặc biệt. Đó là những cô bé, cậu bé chỉ cần rơm rớm nước mắt, chỉ tay là bố mẹ sẵn sàng mua cho những bộ đồ chơi Lego hay những chú gấu bông Steiff ở trung tâm thành phố HCM với số tiền bằng cả 1-2 tháng lương của công chức nhà nước. Đó là những người trẻ sẵn sàng đặt hàng qua mạng để mua về những chiếc iPhone, iPad mới nhất có giá trị cả gần 1000 USD chỉ bằng vài cú nhấp chuột. Trong nghiên cứu mới nhất của PriceWaterHouseCoopers (PCW), nước Mỹ đã hy vọng rằng chính thế hệ trẻ tại Mỹ với thói quen mua sắm có phần quá đà sẽ là lời giải cho khủng hoảng kinh tế sau khi đưa ra các gói kích cầu. Tạp chí Forbes cũng chỉ ra rằng có tới gần 80% giới trẻ Trung Quốc đã từng thực hiện việc mua sắm trực tuyến. Với lượng dân số trẻ khổng lồ tại các thành phố, nền kinh tế của Mỹ, Trung Quốc và cả Việt Nam chắc chắn sẽ biến đổi nhiều nhờ thế lực tiêu dùng mới này.

Làng giờ đây cũng không còn nằm trong đơn vị hành chính chính thống nữa mà đã được biến đổi thành thôn, xóm và to hơn là xã. Lũy tre làng đã biến mất, đời sống kinh tế khá hơn, nhà nhà có TV, xóm xóm có Internet. Đô thị hóa đã lấn sâu vào trong tiềm thức của người dân vùng quê bắt đầu từ những bộ phim quen thuộc trên màn hình mỗi tối cho tới suy nghĩ của những người dân bắt đầu học cách làm giàu để không phải cúi mặt xuống đất, ngửa lưng lên trời mà cày cấy thêm nữa.

Chiến tranh qua đi đã rất lâu, kinh tế phát triển, giao thông thuận lợi khiến cho làng xóm biến thành tiểu đô thị, đô thị dần biến thành các đại đô thị, các thành phố lớn (metro-city). Trẻ con lớn lên được chiều chuộng về mặt vật chất vô cùng đầy đủ. Bố mẹ của chúng đa phần là những người có tuổi thơ sống trong khó khăn của thời chiến tranh và hậu chiến tranh (sinh vào những năm 1970-1980) nên việc chăm sóc cho con cái của mình (sinh vào những năm 1990-2000) một cách đầy đủ để bù đắp cho thế hệ thiếu hụt của mình cũng là chuyện dễ hiểu. Không chỉ là chăm sóc, hình ảnh một đứa con đầy đủ cũng phản chiếu hình ảnh về ông bố bà mẹ thành đạt trước mắt xã hội và những người thân, bạn bè của họ.

Những người khó khăn vẫn còn rất nhiều ở khắp mọi nơi nhưng những người vượt qua khó khăn để có một cuộc sống kinh tế đầy đủ hơn cũng nhiều không kém. Nếu bạn không tin, hãy thử tra bất cứ giá của một căn hộ chung cư nào ở thành phố lớn và so với sản lượng ngô, thóc một người nông dân làm ra một năm, bạn sẽ thấy mức độ chênh lệch khủng khiếp tới cỡ nào. Niềm tin vào thế hệ trẻ trong việc sẽ giúp nền kinh tế vượt qua khủng hoảng không hề thiếu cơ sở một chút nào.

Tuy vậy, thế hệ im lặng tuy không nói gì nhiều nhưng cũng đặt ra cho chúng ta những câu hỏi không dễ trả lời thông qua cách tiêu dùng của họ. Liệu có phải bởi vì bố mẹ ít có thời gian chăm sóc con cái hơn, ít có thời gian để chơi với con cái hơn nên đã cố gắng bù đắp những khoảng thời gian này bằng những món quà đắt tiền cho con trẻ? Liệu sự đô thị hóa không thể chối bỏ của làng xã đã ít nhiều làm phai nhạt đi những tình cảm lá rách ít đùm lá rách nhiều xưa nay? Liệu một đứa trẻ ôm gấu bông Steiff, Teddy Bear có hạnh phúc hơn những đứa trẻ ngày nào nhảy dây, chơi ô ăn quan hay không? Liệu sự cố gắng để cung cấp cho con cái những điều kiện vật chất quá mức cần thiết có làm mất đi sự tôn trọng đồng tiền của con trẻ hay không?

Mỗi thế hệ đều có những lý do riêng của mình để thể hiện cuộc sống của mình theo những cách khác nhau. Sẽ rất vô lý khi có điều kiện kinh tế mà lại không chăm sóc con cái của mình đầy đủ. Thế nhưng, sự đầy đủ về tâm hồn, về tình thương luôn luôn có ý nghĩa và bền lâu hơn rất nhiều so với sự đầy đủ về vật chất. Còn quá sớm để nói rằng chúng ta không cần phòng bị cho các cuộc khủng hoảng kinh tế sắp tới nhưng cũng không phải quá muộn để nói rằng chúng ta cần phải phòng bị cho các cuộc khủng hoảng nho nhỏ về nhận thức giữa vật chất và tình thương bên trong mỗi một đứa trẻ và cả những ông bố bà mẹ trẻ có điều kiện đầy đủ. Một bữa ăn tối dù đạm bạc nhưng đông đủ gia đình vẫn sẽ ngon hơn rất nhiều so với những đơn đặt pizza, mỳ ống trên mạng trong im lặng, có phải không? ./.

Zus

Tham khảo :

http://www.pwc.com/us/en/retail-consumer/publications/the-new-consumer-behavior-paradigm.jhtml

http://www.forbes.com/2008/06/24/internet-retail-sales-oped-cx_sr_0625china.html

Social Media là quá trình tiêu dùng ngay từ khâu sản xuất?

Đó là một điểm nhấn của anh Trương Trí Vĩnh trong hội thảo Social Media Conference 2009 vừa diễn ra tại HN sáng thứ 7 vừa rồi. Đây là điểm làm tôi suy nghĩ nhiều nhất, bởi nó đúng. Đúng lắm trong nhiều trường hợp. Nhưng nó không thuyết phục tôi.

Vậy hãy xét một vài ví dụ xem nó đúng như thế nào nhé :

  • Khi bạn vào Sannhac để hát, việc đầu tiên bạn hát là để sướng cho bản thân mình đã. Ngay lúc bạn hát thì bạn đã sướng rồi, hay dở sao cũng là sướng. Như vậy cái sự sung sướng được tiêu dùng ngay từ khâu sản xuất. <- Câu hỏi : Vậy thì sao bạn không hát trong phòng tắm mà phải vào Sannhac để hát? Hát ở đó sướng bỏ xừ, không thì tự thu mà nghe?
  • Khi bạn là nhà báo chính quy đang làm cho một tờ báo giấy, bạn viết ra một bài báo về một chủ đề hot mà bạn đã dày công nghiên cứu suốt 2 tháng (tỉ như là phá án ma túy ngay giữa lòng thành phố lớn). Thế nhưng, bài đấy in ra chỏng chơ không hiểu vì sao chẳng ai đọc cả. Bạn hụt hẫng, bạn không có niềm vui của muôn triệu độc giả. Bạn viết không phải vì bạn, mà bạn viết vì độc giả của bạn, mà người ta lại chẳng đọc, thế là bạn chả sướng rồi. <- Câu hỏi : Vậy ở đâu là tiếng gọi bên trong bạn khi bạn mới bắt đầu phá án? Đâu thực sự là lòng yêu nghề? Sau khi bạn chết đi, tự nhiên bài báo/tác phẩm của bạn trở nên nổi tiếng, lúc đó bạn còn trên đời để … sướng không?
  • Vào Twitter, tự nhiên thấy một bài hay. Thế là retweet. RT có ích lợi gì cho bạn không? Không. Chỉ là vì tôi đọc được bài hay, tôi sướng quá, tôi phải RT để bà con cùng đọc với tôi. Thế là tiêu dùng ngay từ lúc sản xuất. <- Câu hỏi : Bạn có sản xuất bài viết đấy không nhỉ? Không. Nhưng bạn sản xuất ra cái twit đó, và bạn đóng góp vào sự phát triển của Twitter qua cái RT đó.

Tôi cố gắng đưa ra 3 ví dụ, mặc dù hơi khiên cưỡng để xét lại câu kết luận trên. Câu đó đúng, đúng trong khá nhiều trường hợp và ngữ cảnh khi chúng ta biết rõ chúng ta sản xuất cái gì, tiêu dùng cái gì. Trong ví dụ Sannhac, tôi sản xuất ra bài hát, và tôi tiêu dùng sự “sướng” khi sản xuất ra bài hát đó (chứ ko phải tôi tiêu dùng chính bài hát đó). Thế nhưng, tôi tiếp tục cái sự tiêu dùng sự “sướng” khi có ai đó khen tôi, có ai đó chê tôi và chỉ ra chỗ yếu trong giọng hát của tôi, có ai đó hát lại cho tôi nghe. Nói cách khác, quá trình tiêu dùng không chỉ ở trong khâu sản xuất mà vẫn còn tiếp diễn “phức tạp” ở phía sau.

Trong ví dụ báo chí truyền thống, tôi cố gắng biện minh rằng, cái anh viết bài, anh ý cũng tiêu dùng cái sự sung sướng của anh ý ở trong lúc lao động đấy chứ. Khá nhiều các tác phẩm kinh điển được ra đời và được người đời đương thời … ném đá thôi rồi, thế nhưng qua thời gian thì lại trở nên nổi tiếng. Thế nên anh viết bài, anh ý mà không sướng, anh ý mà chỉ mong chờ vui cái niềm vui của thiên hạ hoặc là vui việc mai BBT trả lương thì e rằng hơi khiên cưỡng.

Ví dụ thứ 3 với Twitter là một ví dụ cho thấy nhìn từ các chiều khác nhau thì khâu sản xuất và quá trình tiêu dùng có thể khác nhau. Do vậy, có lẽ ở đây anh Vĩnh đã đưa ra một cái bẫy cho độc giả khi kết luận ngắn gọn như vậy. Cũng có thể, tôi đang nằm trong cái bẫy đó với việc cố gắng diễn giải nhận định này :D .